Hôm nay là ngày gia đình, Phunulangyen định đăng điều gì đấy ấm áp về gia đình thì lại gặp hai việc khiến mình suy nghĩ rất mông lung. Một là xem bộ phim về khủng hoảng lương thực trong tương lai không xa do NHK phát. Hai là nhìn thấy một công ty bị cháy rụi.

Nhìn tương lai của thế giới, của loài người trong bộ phim mà thấy lo lắng. Lương thực sẽ trở thành thứ đắt đỏ kinh khủng sau 2030. Cảnh đó thật gần. Rồi chúng ta sẽ bị chết đói! Nghe thật khó tin khi mà giờ đây thức ăn đang thừa mứa khắp nơi. Trẻ con suy dinh dưỡng do béo phì vì chế độ ăn bất hợp lý. Người lớn béo phì nhan nhản khắp nơi do ăn nhiều quá! Bọn trẻ lắc đầu nguầy nguậy không chịu ăn. Thức ăn trong các bữa ăn tại gia đình, quán ăn, bếp ăn tập thể được đổ đi vô tội vạ…

Nếu không có những nghiên cứu của các nhà khoa học, những nhà nghiên cứu xã hội học có lẽ mình chẳng bao giờ biết viễn cảnh sắp tới của thế giới sẽ như thế. Họ cho rằng, nguyên do là con người đã khai thác tận diệt thiên nhiên, sản xuất nông nghiệp thiếu bền vững, biến đổi khí hậu, phá rừng, con người can thiệp quá sâu vào hoạt động của đất bằng thuốc trừ sâu và hoá học…Cái giá chúng ta phải trả!

Xem phim mà thấy trong mỗi khoảnh khắc đều có mình trong đó. Lãng phí tài nguyên, tiêu dùng quá mức, lãng phí thức ăn, dùng hoá chất trong sinh hoạt…Nhìn cảnh người ta vét hết sạch bát cơm lại thấy mình của quá khứ. Nếu như dự đoán này đúng và mình may mắn sống đến 2030 có lẽ cũng lại được trải nghiệm lại những cơn đói trong quá khứ. Lần này cơn đói có lẽ còn khắc nghiệt hơn cơn đói giáp hạt năm nao.

Dư âm của phim đem đến một khoảng trống thật rộng trong lòng…

Bất ngờ mình lại nhận được tin một công ty đang cháy. Ban đầu là đám khói đen, sau thành cột khói. Cột khói cao dần, cao dần đến khi chạm đến tầng mây. Mây và khói trộn vào nhau. Ngọn lửa đỏ lòm dũng mãnh phụt lên trong cột khói đen sì. Ngồi trong phòng đếm tiếng xe cứu hoả chạy tới. Một, hai, ba, bốn… rồi chín.

Cột lửa chen lẫn tầng mây

Hơn hai tiếng đồng hồ đám cháy mới bớt hung hãn. Lòng tự hỏi, những con người trong công ty ấy đâu rồi? Chờ một tiếng còi xe cứu thương nhưng không thấy. Chờ mãi cuối cùng cũng có tin: mọi người đã kịp chạy ra khỏi đám cháy. Thật biết ơn về điều này.

Một công ty gầy dựng cả đời có khi vài đời của một gia đình nào đó bỗng trở thành nắm tro tàn trong vài giờ đồng hồ định mệnh.

Hết phim, hết cháy, còn lại mình. Cảm thấy mình thật may mắn khi đang ngồi đây, an toàn vô sự. Chỉ có trong lòng là mông lung, là cháy hết vài điều gì đấy.

Con người nhỏ bé quá! Rồi một ngày nào đấy mẹ trái đất oằn mình không chịu nổi những giằng xéo của loài người mà trả lại con người cái giá, cái đớn đau mà trái đất phải chịu bao năm qua. Nhìn đám cháy hung hãn ngay trước mặt mà hàng trăm con người phải bó tay đứng nhìn. Công sức, thời gian, sức lực con người dồn vào của cải rồi bỗng tiêu tan trong nháy mắt.

Cuộc sống mong manh quá!

Mong mọi người bình an!

Các bạn có thể xem bộ phim tại đây:

https://www3.nhk.or.jp/nhkw…/vi/ondemand/video/4001392/…

Leave a Reply