Em thương mến!

Hẳn là em rất hoang mang khi nhận được tin khu em ở bị phong toả vì có F0. Chị hiểu tâm trạng của em lúc đó. Bởi chị đã từng trải qua cảm giác đó, tình huống không hẳn giống 100% nhưng mà tâm trạng lần đầu tiên thấy dịch bệnh đổ xuống ngay bên cạnh mình. Nó gần đến độ, đưa tay ra là chạm được. Hoang mang lắm! Chị cũng hiểu được tâm trạng của em trong cơn hoảng loạn gọi điện cầu cứu nhưng không có ai trả lời.

Cuộc đời tréo nghoe thế đấy, kết nối mà không kết nối! Danh bạ điện thoại, Facebook, Zalo có lẽ đến hàng ngàn liên lạc, đèn xanh các nick không thiếu trên màn hình nhưng người mình cần luôn “biến” đi một cách không đúng lúc như thế. Không phải là em mà chị, mà bất cứ ai trong xã hội này cũng đều từng rơi vào hoàn cảnh ấy. Nhìn cái điện thoại như thu cả thế giới vào mà lúc cần kíp nó vô dụng như một hòn đá. Chúng ta phải học cách chấp nhận nó như là điều bình thường trong cuộc sống thôi em ạ.  

Khi liên lạc lại, chị nói với em rằng cứ ở nhà, không đến bất cứ nơi nào khác và tuân thủ các quy định của địa phương. Em nói rằng, người ta bày cho em thế này, thế nọ… Chị đã ngắt lời em, gạt phăng hết những điều ấy.

Chị đã nói với em, em còn những đứa con còn nhỏ. Việc của em không làm thì mai mốt làm. Các con em cần em ở cạnh ngay lúc mà mọi thứ xáo trộn như thế. Có thể em đã đào tạo cho con em có thể tự lo cho nhau. Điều đó thật tốt, nhưng đó là chuyện của những ngày thường.

Bây giờ hoàn cảnh đã khác. Em ở lại nhà là an toàn cho bản thân em, các con em, cho những người khác. Có như thế thì dịch bệnh mới khống chế được trong thời gian vàng. Chị biết là lúc đó chị đã nói rất cứng rắn. Còn em thì vẫn hoang mang và không tin lời chị nói. Em vẫn lo đến việc kiếm cơm nuôi con. Chị nghĩ không phải riêng em mà bất cứ người nào chạy ăn từng bữa cũng nghĩ thế.

Chị nói với em xong, lòng ray rứt. Liệu mình có quá cứng rắn với em không? Liệu mình có làm cho em hoảng loạn hơn không? Cuối cùng thì chị cũng trấn an lại bản thân và thấy rằng, cần cứng rắn như thế. Cứng rắn như thế cho em thấy là em không còn con đường nào khác, em phải biết lúc này sự an toàn của mẹ con em là quan trọng hơn bất cứ thứ nào hết. Điều này có lẽ em chưa kịp nghĩ ra bởi trong cuộc sống của em luôn bị cái khó khăn, cơm ăn, áo mặc, con cái học hành chắn ngay trước mọi suy nghĩ khác.

Chị hiểu là em lo lắng lắm chứ! Chị cũng biết là em hồ nghi lời chị. Bởi vì em nghĩ chị đâu có ở hoàn cảnh của em mà lo cơm áo, gạo tiền hàng ngày cho các con em. Em hiểu được cuộc sống của em khó khăn thế nào, phải tự gồng gánh, vượt qua thế nào. Còn những người khác thì không hiểu được.

Đúng thế, em ạ. Chỉ có bản thân mình mới hiểu được hoàn cảnh, cuộc sống của mình khó khăn thế nào và mình phải vượt qua bằng cách nào. Có điều, đôi lúc chúng ta phải biết lựa chọn cái gì giá trị hơn. Có phải sự an toàn của mẹ con em là số một lúc này không? Em đi làm, có đồng tiền mà con em ở nhà hoang mang hay nhỡ tình huống xấu đi, em có yên tâm ở nơi khác được không?

Thật may, chỉ ngày hôm sau chị đã thấy em đăng những sự hỗ trợ vật chất từ những người xung quanh. Chị mừng xiết bao! Vậy là niềm tin trong chị đã có hồi đáp. Chị tin rằng, trong cuộc đời, trong hoàn cảnh này, em không thể nào bị bỏ rơi được.

Thực ra niềm tin của chị đôi khi cũng bị lung lay cho đến khi em nhận được sự giúp đỡ từ người khác. Có thể em sẽ nghĩ, sao chị không giúp em mà chờ người khác giúp em. Chị giúp em thì quá dễ rồi. Điều đó sẽ không giúp em hiểu được những giá trị cuộc sống ở ngoài kia.

Chị chờ cuộc sống hồi đáp lại ước muốn của em. Qua đó để em hiểu được rằng, em không bao giờ đơn độc trên cuộc đời này. Khi em đang ở trong tình trạng thất vọng và lo lắng nhiều nhất và đúng lúc ấy em nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài. Lúc đó em sẽ hiểu sâu sắc hơn những tấm lòng rộng mở ngoài kia. Cuộc sống luôn có những bất ngờ thú vị vậy đấy. Việc của chúng ta là để cho cuộc sống có cơ hội nở hoa.

Em đã qua được mấy ngày phong toả, bây giờ có lẽ em đã hiểu được đôi điều về cuộc sống này. Cuộc sống mà trước đây em chỉ nhìn thấy những điều khó khăn mà thôi. Trước đây em chỉ vùi mình vào công việc để mưu sinh mà không có thời khắc nào rảnh rỗi để ngắm những điều tốt đẹp của cuộc sống. Lăng kính đó, không chỉ tồn tại ở tầm nhìn của em mà nó còn soi chiếu đến cả con của em. Có lẽ em chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

Đó là một sự thật. Khi trong mắt em cuộc sống màu sắc, định nghĩa thế nào thì các con em phản chiếu lại đúng những điều như thế. Giờ em đã được nhìn thấy cuộc sống ở phía tươi đẹp. Chị mừng cho em. Chị cảm ơn Covid đến để cho em của chị có được cơ hội cảm nhận, đón nhận sự ấm áp từ cuộc sống.

Ai lương thiện cũng xứng đáng nhận được điều này từ cuộc sống cả em ạ. Hiểu được điều này rất quan trọng. Có khi nó là cột mốc làm thay đổi nhân sinh quan của em. Nó có thể khởi đầu cho cuộc sống tốt đẹp sau này của em.

Em đã nhận được tình yêu thương, sự sẻ chia của cuộc sống. Em có biết điều đó có nghĩa là gì không? Là em đã bắt đầu tham gia vào chuỗi yêu thương trong cuộc đời này đấy. Một hạt giống yêu thương đã được đặt vào tay em.

Việc đầu tiên em cần làm là cảm ơn phước lành ấy. Cảm ơn đến người đã trao yêu thương đến cho em. Cảm ơn cuộc đời này đã dành một sự ưu ái cho em. Cảm ơn những ngày qua em đã sống và làm việc chăm chỉ, lương thiện để lo cho con cái em. Cảm ơn các con em luôn ở bên cạnh em để em có thêm động lực để sống, làm việc và vượt qua khó khăn. Có lẽ việc em yên tâm ở lại nhà, chưa chắc là vì chị nói mà chính các con của em mới là động lực để em yên tâm ở nhà.

Lòng biết ơn sẽ mang đến cho em một nguồn năng lượng sống tích cực. Đó là thứ quý giá trong cuộc sống này. Nó cũng như một loại vaccin vô hình giúp em tăng sức đề kháng. Khi em ốm đau, điều gì làm em dễ chịu nhất? Đó chính là sự thăm hỏi, chăm sóc ân cần của những người quanh em. Chúng ta vẫn hưởng điều ấy một cách tự nhiên mà không đặt ra câu hỏi nào cả. Đó là sức mạnh của tình yêu thương, lòng biết ơn tạo ra. Khi cuộc sống nhuốm màu yêu thương, nó sẽ rất đẹp.

Sau khi em biết đến thương yêu trong khu phong tỏa em sẽ học thêm bài học mới đó là trao đi yêu thương. Có thể em tự hỏi, em có gì mà trao đi? Em không có tiền, không có của cải vật chất thì làm sao mà cho đi được? Khi nào em có tiền em mới trao đi được chứ!

Không phải thế đâu, em của chị. Em không có rất nhiều thứ và em cũng có rất nhiều thứ. Em đã cố gắng hết sức mình để lo cho con cái em trong suốt thời gian qua. Đó là một sự cho đi. Những người khác nhìn vào cuộc sống của em để hiểu rằng, cuộc sống khó khăn như thế mà em cũng vượt qua được thì sao mà họ không vượt qua được khó khăn trong cuộc sống của họ. Em đã cho họ một bài học, một nguồn cảm hứng sống. Việc các con của em đã cố gắng học tập tốt ở trường là đã cho đi sự nỗ lực của mẹ con em đến những người còn thiếu sự nỗ lực.

Em cũng có thời gian để dành cho người này, người kia. Em cũng có thể giúp ai đó một tay khi nào đấy họ khó khăn trong khả năng của em. Em có thể đến giúp ai đó chuẩn bị một việc quan trọng nào đấy trong cuộc đời họ. Thực tế thì em cũng đã cho đi nhiều mà em không để ý. Bây giờ em hiểu được điều này thì thực hành có ý thức hơn thôi.

Thực hành cho đi không phải là để ghim lại và chờ người đó trả ơn. Cho đi và lãng quên. Bởi vì khi em cho đi là đã còn lại mãi mãi. Em sẽ nhận lại ở một nơi khác, thứ khác, ở người khác và nhận đúng thứ em cần. Cuộc sống này có quy luật vận hành riêng của nó mà không ai có thể can thiệp được. Việc của chúng ta là chỉ cần sống cho tốt, sống lương thiện, yêu thương và trách nhiệm.

Trong những ngày phong toả còn lại em đừng lãng phí thời gian của mình. Em có thể dành trọn những ngày yêu thương với các con. Có phải là các con của em rất thích có mẹ ở nhà không?

Em và các con nghĩ ra việc gì đấy để cùng nhau làm. Cùng nhau chơi một trò gì đấy, nấu một món ăn với những nguyên liệu có trong nhà theo cách mới. Cùng nhau vệ sinh, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cây cối, trồng rau, chăm gà, gom hết những thứ đồ ăn dự trữ còn lại trong nhà để để chia ra cho đủ ăn hết thời gian phong toả.

Cùng nhau học thêm những điều mới mẻ. Thiền và yoga là hai môn giúp cho đời sống tinh thần tốt hơn lên rất nhiều. Em có thể học hai môn này để nuôi dưỡng đời sống tinh thần. Cùng nhau học cách chăm sóc nhau…Như thế, thời gian sẽ qua rất mau. Sau này khi nhớ lại những ngày này có khi lại là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời cũng nên.

Chẳng mấy khi được rảnh rỗi như thế, chẳng mấy khi mà cả nhà được quây quần bên nhau như thế. Cứ tận hưởng những điều tốt đẹp của tình huống xấu nhất em nhé! Lạc quan, vui vẻ, tích cực cũng giúp phòng ngừa bệnh tật và virus xâm nhập đấy!

Dịch bệnh có thể còn dài, hai mốt ngày này chưa phải là giới hạn cuối cùng và duy nhất. Chúng ta rồi còn phải đối mặt với nhiều thử thách khác nữa. Đừng bi quan, đừng oán giận, đừng sợ hãi, đừng trách móc. Cứ đón nhận mọi thứ xảy ra trong cuộc sống. Chúng ta không có quyền lựa chọn những bài toán cuộc sống đem đến nhưng chúng ta có quyền chọn cách giải bài toán cuộc sống.

Chúc mẹ con em vui vẻ, an toàn đi qua những ngày phong toả còn lại và những âm vang tươi đẹp của cuộc sống luôn đồng hành cùng mẹ con em.

Yêu thương!

Chị.

Rating: 1 out of 5.

Leave a Reply