Hẳn chúng hẳn đã từng nghe một lần câu nói vu vơ của ai đó «có gì đâu mà cười». Vâng, cuộc sống đa phần là «có gì đâu mà cười». Số đông mọi người cũng xem điều đó là đúng, tin vào điều đó. Có phải vậy không?

Cuộc sống « có gì đâu mà cười »

Bạn tin vào điều này, bạn không phải là một người cô độc. Bởi cuộc sống đầy rẫy những điều không thể cười được. Lương chưa nhận về đã tiêu hết, trả nợ hết. Cười gì nổi? Tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền học phí, nợ ngân hàng,… tháng nào cũng phải trả đúng hẹn. Covid nghỉ việc dài dài, tiền đâu mà mua những thứ thiết yếu.

Cuộc sống là những chuỗi ngày dài cày cuốc từ sáng sớm đến đêm khuya. Việc kiếm tiền, việc nhà, chăm con, các mối quan hệ chằng chịt chiếm hết thời gian  của chúng ta. Thời gian nghỉ, thời gian ăn không có, cười gì nổi?

Người yêu chưa có, thu nhập tàng tàng, đi đâu ai cũng hỏi «khi nào cho ăn kẹo», «sao chưa lấy chồng», «con A, con B lấy chồng có hai đứa con rồi đó», «sao chưa chịu đẻ vậy» «Lo làm giàu nên đâu mập lên nổi» «học nhiều thế ai mà lấy»? …

Bữa cơm gia đình sau một này bươn chải kiếm sống được phụ huynh ca tụng bài ca lấy chồng. Rằng con gái học hành chừng đó đủ rồi, lấy chồng đi. Lấy chồng sớm sớm ba mẹ còn khỏe còn giúp được cho con cái. Có con để mai mốt còn nương nhờ tuổi già. Sống độc thân cô quạnh lắm…Cười chỗ nào được đây ?

Ngồi xuống bên cạnh mẹ định ôm một cái, mẹ nói: xích ra cho mẹ làm việc. Không thấy mẹ đang làm việc à? Cuộc đời này thật là bất công quá. Mình làm đầu tắt mặt tối từ sáng sớm đến đêm khuya, cái áo đẹp không dám mua vậy mà cũng chỉ đủ ăn. Con nhỏ đầu hẻm có làm gì đâu, nứt mắt ra đã lấy được thằng chồng giàu nên quần là áo lượt, một bước lên xe hơi. Nó còn mua cho ba mẹ nó cả ti vi to như cái bảng đen, bộ bàn ghế mấy chục triệu. Nhà người ta sao có phước, nhà mình thì…Có lẽ cười lúc này là một điều vô duyên nhất trên đời.  

Chúng ta đang sống trong một guồng quay mà mọi thứ đang cùng nhau xoắn lấy, xâu xé mọi ngõ ngách tâm hồn để chúng ta không thể cười được. Nụ cười là một điều xa xỉ, là một thứ gì đấy hiếm có nhất cuộc đời. Vậy nên chúng ta chấp nhận cuộc sống «có gì đâu mà cười».Hình peter-forster-unsplash

Hình Peter Forster-Unsplash – Đời có gì đâu mà cười

Cười là ngã rẽ của cuộc đời

Cuộc sống đã cười không nổi thì làm sao «cười là ngã rẽ cuộc đời» được ? Chúng ta nghĩ như thế. Một suy nghĩ logic. Cười có thật sự là ngã rẽ của cuộc đời không?

Ông bà ta có câu «nụ cười bằng mười thang thuốc bổ». Nghe nó dân gian và ước lượng quá nhỉ?! Thuốc bổ là thuốc bổ làm gì đánh đồng được với nụ cười. Chúng ta đọc được đâu đó rằng khoa học chứng minh nọ kia về nụ cười làm thay đổi hóc môn, làm chuyển hóa tâm trạng, giúp sản sinh ra các chất làm cho con người cảm thấy cuộc sống hạnh phúc.

Những điều trên như thế nào ta cũng cảm thấy lưng chừng. Chúng ta tin vào những điều trước mắt của mình. Thiếu thốn vật chất, thiều thốn thời gian, thiếu thốn bất cứ thứ gì cũng làm cho ta không cười được. Vậy thì cười có tác dụng thế nào cũng đâu, có giải quyết được vấn đề của chúng ta?

Bỏ qua hết những thứ trên, chúng ta nhìn vào vài ví dụ thế này nhé! Sáng nay dắt xe ra đi làm, vừa vội, vừa cáu, có cháu bé đứng bên đường dừng lại cười toe toét «chào chô» (chào cô, cháu nói chưa rõ mà). Chúng ta thấy thế nào?  Bất giác chúng ta cũng cười và chào lại đứa bé. Nụ cười của chúng ta khuất sau khẩu trang, nón, kính. Đứa trẻ lại đưa tay lên vẫy vẫy dù nó chẳng nhìn thấy chúng ta cười, sau lớp ngụy trang quá kỹ. Ta vui.

Mua ly cafe mang đi, cô bé bán hàng đưa cho ta ly cafe rồi giật vội đồng tiền ta cầm trong tay, căng thẳng phục vụ một khách khác để họ đi cho kịp giờ làm. Chúng ta cảm giác như mình bị phân biệt đối xử. Cái con bé bán hàng mà mặt mày khó ưa. Ngày mai đi sớm ghé chỗ khác mua, không mua nó nữa. Bực!

Đến công ty, em đồng nghiệp cười hớn hở khoe hôm qua được người yêu tổ chức sinh nhật. Cơn giận con bé bán cafe chưa nguôi nhưng nhìn mặt em đồng nghiệp tươi thế, nụ cười má lúm nên cũng chúc mừng em nó một câu. Mà hôm nay trông nó cũng xinh tươi thật. Đời vui!

Gặp sếp. Chào sếp, sếp ừ trong cổ họng rồi đi biến vào phòng. Lát sếp gọi vô phòng, đưa ra cái báo cáo sai mấy chỗ. Sếp giận tím người. Vì cái lỗi đó không phải do sếp tìm ra mà là đối tác tìm ra. Bước ra khỏi phòng sếp chỉ còn ý nghĩ muốn viết đơn nghỉ việc. Đâu còn nụ cười dành cho đứa bé, đâu còn thấy cô em đồng nghiệp lúc nãy xinh tươi nữa. Tất cả mọi thứ bị gương mặt tím giận, giọng nói lạnh như tiền của sếp nhấn chìm sâu vạn dặm. Đời đen!

Đấy, chúng ta thấy nụ cười trực quan của người đối diện với mình nó có ý nghĩa thế đấy. Đó là những gì chúng ta trải nghiệm gương mặt cười và gương mặt không cười của người khác đối với ta. Đó mới chỉ là đơn cử. Còn ta, ta sở hữu và ban tặng bao nhiêu nụ cười, bao nhiêu gương mặt cười trong ngày cho những người ta tiếp xúc?

Đôi khi ta tặng nụ cười của mình cho khách hàng, cho đối tác, cho những người ngoài kia để lấy lại cái gật đầu, cái hài lòng của họ. Thế nhưng khi về nhà ta xem nụ cười mang lại nhiều lợi ích như thế như một cái mặt nạ cần lột xuống. Ta hiện nguyên hình một bản mặt cau có, bức xúc để cư xử với chồng, con, người thân trong gia đình. Bởi vì lúc đó ta hiểu sâu sắc cuộc sống của ta «có gì đâu mà cười».

Đời «có gì đâu mà cười». Đời cũng đầy thứ để cười. Câu nào cũng đúng, nó tùy thuộc vào sự lựa chọn của chúng ta. Bạn có thể chọn không cười để nhận về những gương mặt tương tác không cười, nhận về nguồn năng lượng tiêu cực, những rung động thấp để thu hút những điều không như ý. Hoặc bạn lựa chọn điều ngược lại để nhận những kết quả ngược lại. Lựa chọn là ở bạn.

Phunulangyen mời các bạn xem bài viết kỳ tới: «Cuộc sống nhiều thứ để cười, lắm thứ để vui».

Rating: 1 out of 5.

Leave a Reply