MUỐN và muốn giúp cuộc sống nhẹ nhàng hơn là một bài viết được viết sau một quá trình thực hành của mình. Hôm nay mình chia sẻ với các bạn sự biến hóa MUỐN thành muốn của bản thân trong thời gian gần đây. Mình thực sự đã trải nghiệm cuộc sống nhẹ nhàng và hữu ích với MUỐN và muốn phù hợp.

Giảm những cái MUỐN hữu hình, cái MUỐN từ bên ngoài

Mình cũng đã từng MUỐN rất nhiều thứ từ bên ngoài. Nó đem lại cho mình nhiều thứ có thể được liệt kê rõ ràng như: nghề nghiệp, thu nhập, điều kiện sống, điều kiện học hỏi, sự tôn trọng, đánh giá tích cực từ người khác…Mình đã từng cảm nhận những điều đó thật có giá trị. Vì thế, mình theo đuổi để đạt được điều đó.

Sau khi đạt được những thứ MUỐN rồi, mình nhìn lại bản thân và nhận ra MUỐN cũng có thể chỉ là muốn. Từ suy nghĩ đó, mình đã biến một số MUỐN thành muốn. Sự chuyển đổi này giúp mình thấy cuộc sống dễ chịu hơn, hài hòa hơn, có nhiều thời gian dành cho bản thân mình hơn.

Bước chuyển MUỐN thành muốn thành công, mình thấy là có thể bỏ một số muốn luôn. Vì vậy, mình đã xóa muốn đối với một số thứ trong công việc, các mối quan hệ, đánh giá của người khác. Sau một thời gian bỏ những thứ muốn này, mình thấy cuộc sống của mình vẫn ổn.   

Xây dựng và thực hành MUỐN, muốn

Từ khi giải phóng cho bản thân một số cái MUỐN hữu hình và bên ngoài bản thân, mình có những cái MUỐN mới – cái MUỐN đến từ bên trong. Mình MUỐN sống tối giản, sống xanh, sống với ít tiền, đời sống nội tâm phong phú, bình an. Những mối quan hệ có thể nói được những điều sâu sắc hơn chứ không chỉ là những câu hỏi xã giao gượng gạo là điều Mình MUỐN lúc này.

Mình MUỐN viết nhiều hơn để chia sẻ với mọi người những điều hay ho mà mình đã học được. Nó có thể không đúng với mọi người hay số đông. Mình hy vọng bài viết có thể chạm vào trái tim, mạch suy nghĩ của ai đó để được cộng hưởng, chia sẻ. PhunulangyenViết Cho Nhau là nơi mình thể hiện MUỐN viết, để chia sẻ suy nghĩ và niềm vui, niềm yêu thích. 

Giãn cách xã hội, thay vì MUỐN ra ngoài chen lấn mua sắm, tích trữ mình MUỐN thử sức sống với những thứ gì mình đang có. Phương châm mới là nhà có gì ăn nấy. Mình chuẩn bị bữa ăn ngẫu hứng và sáng tạo với những gì mình có mà không để bản thân lên tiếng phải có cái này, cái kia.

Món khoai tây trứng, cà chua áp chảo – nhà có gì ăn nấy

Mình không chọn sống đủ đầy theo kiểu cái này phải đi cùng với cái kia. Mình chọn sống đủ đầy khi trong lòng mình thấy đủ và với những thứ mình đang có.

Ăn ngày hai bữa không còn là thử thách với mình. Lần đầu tiên đến một thiền viện, mình phải chịu cực hình với cơn đói bữa tối vì ngày đó chỉ ăn có hai bữa. Trong đó, bữa trưa phải ăn trước 12 giờ. Sau đó, mình đã từng lo lắng khi quyết định tham gia khóa thiền 10 ngày ở thiền viện. Thật lạ, 10 ngày đó mình ăn theo quy định của thiền viện mà không hề cảm thấy đói bụng vào ban đêm hay mệt mỏi gì. Giờ đây, ăn ngày hai bữa không là vấn đề với mình.

Ở nhà mình không phải áp dụng thời gian ăn khắt khe như ở thiền viện. Mình ăn khi cơ thể muốn. Khi cơ thể lên tiếng, mình cũng sẵn lòng ăn thêm chút trái cây hay bánh trái vào buổi tối. Tuy nhiên, điều này chỉ xảy ra vài lần vào những hôm bữa thứ hai trong ngày không đủ.

Mình thực hành lối sống chấp nhận thực tại. Lối sống này có chút nghèo nàn, đơn điệu, thiếu thốn so với mọi người nhưng mình thấy vui. Thứ nhất, mình đã không bị MUỐN đe dọa, sai khiến. Thứ hai, bản thân mình đã sẵn sàng để sống một cuộc sống không đầy đủ, tiện nghi, thuận lợi như mình đã từng. Thứ ba, dịch bệnh này có lẽ là một bài tập nhỏ trước khi có những bài tập khó hơn trong đời mà mình và mọi người (có thể) phải làm.

Trong khi có khả năng thực hiện MUỐN thì mình lại tự thực hành muốn trong mùa dịch. Những MUỐN đi du lịch, đi uống café với bạn bè, ăn những món mình thích, mua những món đồ đắt tiền… được đổi thành muốn. Từ muốn mình đã ngưng hẳn khi phải áp dụng những quy định khắt khe hơn để chống dịch. Điều này giúp mình không còn cảm giác bí bách, khó chịu khi ở nhà dài ngày.

MUỐN và muốn phù hợp tăng chất lượng cuộc sống

Những thứ MUỐN và muốn đã giúp mình thật nhiều trong cuộc sống. Nó giữ cho lòng bình an, giữ cho mình một lối sống biết thích nghi, biết sống tốt hơn với những gì mình đang có. Điều đó với mình ý nghĩa hơn nhiều những thứ mình đang sở hữu hay MUỐN sở hữu.

Khi biết rõ MUỐN và muốn, mình hiểu rằng những thứ mình có thể cầm nắm được ngay lúc này nhưng một lúc nào đấy mình chẳng thể cầm nắm nó được nữa. Vì vậy, bớt cầm nắm, bớt sở hữu sẽ bớt mất mát và bớt mất công bỏ xuống.

Thời gian để hỏi hay cân nhắc MUỐN, muốn hay không, tưởng là ít nhưng thực ra chẳng ít chút nào. Nó có thể lấy của ta kha khá thời gian bởi vì quá nhiều lựa chọn, quá nhiều sở hữu. Khi sở hữu chúng ta phải nghĩ đến cách bảo quản, duy trì phát triển cái mình đang có. MUỐN cái vật chất này sẽ nảy sinh MUỐN cái khác.

Cái MUỐN dắt díu nhau như câu chuyện trong cuốn “Hành trình về phương Đông“: chuột cắn cái khố che thân duy nhất của người tu hành thì phải nuôi mèo, nuôi bò lấy sữa nuôi mèo, trồng trọt để nuôi bò, trồng trọt hoa lợi trù phú, hoa lợi nhiều có tiền xây dựng đền đài. Vị tu hành kia sở hữu rất nhiều cái MUỐN vật chất nhưng lại mất đi điều MUỐN nhất là tu hành.     

Mình đã bỏ được một số thứ MUỐN vật chất, sở hữu để có thể MUỐN những thứ khác không khiến mình bị ràng buộc và chạy theo. Trong đó, kỹ năng thích nghi với cuộc sống giúp mình luôn có được một cuộc sống tốt nhất trong mọi tình huống. 

Muốn và MUỐN đã giúp mình cân bằng cuộc sống và hiểu được cuộc sống của mình cần gì.

Cảm ơn các bạn đã đọc đến đây, đã đón nhận những chia sẻ của mình. MUỐN và muốn phù hợp để trải nghiệm cuộc sống nhẹ nhàng, an vui bạn nhé!

Yêu thương và biết ơn các bạn!

Leave a Reply