Một bé gái, lúc năm tuổi nói rằng «không có em bé thì buồn lắm». Cũng bé gái đó, lúc 6 tuổi nói rằng : «con gái phải lấy chồng, có con». Một đứa trẻ đã thuộc nằm lòng một công thức « con gái – lấy chồng – sinh con » như thế, dự báo một tương lai thiếu tự do và hạnh phúc.

Thay đổi quan niệm

Câu hát rằng hoa đến thì, thì hoa phải nở, đò đầy người thì phải sang sông, đến duyên em, em phải lấy chồng…Câu hát nghe như là một điều tự nhiên nhưng ở một góc độ nào đấy cái duyên đôi khi không phải là duyên lựa chọn mà cái duyên đưa đẩy như đến tuổi phải gả chồng, có mối mai được đám vừa ý mẹ cha nên phải lấy… Nhà thơ Nguyễn Bính cũng có câu thơ mượn lời bà mẹ nói rằng “gái lớn ai không phải lấy chồng”. Quan điểm «con gái thì phải lấy chồng » đã tồn tại hàng trăm năm.

Chúng ta đang ở một thế kỷ mà những quan niệm này cần phải thay đổi. Nếu hôn nhân đem đến hạnh phúc cho phụ nữ thì xin đừng ngần ngại lựa chọn. Hôn nhân không hạnh phúc, phụ nữ được quyền từ chối. Không có quy định nào để buộc phụ nữ phải lấy chồng.

Con gái lấy chồng thì phải có con. Có câu tục ngữ đầy đau đớn rằng “cây độc không trái, gái độc không con”. Không biết bao cuộc đời phụ nữ bị vùi dập bởi chính câu tục ngữ này và thái độ mỉa mai, cay nghiệt của người thân, người đời dành cho người phụ nữ không có con.

Phụ nữ lấy chồng có con hay không có con, đó không phải là lỗi của ai cả. Cuộc hôn nhân không có con vẫn là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Giá trị của một cuộc hôn nhân không nằm ở một yếu tố duy nhất là con cái. Chúng ta đừng gán cho con cái quá nhiều giá trị đến mức quyết định hoàn toàn giá trị của cuộc hôn nhân. 

Những người mẹ, là những người đã từng là cô gái, là phụ nữ, là người mẹ, đừng giữ những quan niệm này và truyền lại cho con gái như một lời sấm.

Thay đổi giáo dục

Quan niệm con gái lấy chồng, phải có con cũng cần được thay đổi từ hệ thống giáo dục. Những bài học, những tác phẩm được giảng dạy trong nhà trường dưới bất cứ hình thức nào cũng không đúc lại cái khuôn cũ. Kết hôn, có con là việc của cá nhân, cá nhân có quyền quyết định.

Trong môi trường giáo dục không để cho học sinh nữ hiểu phiến diện rằng con gái phải lập gia đình và phải có con. Đó không phải là con đường duy nhất mà một người nữ trưởng thành phải đi. Một bé gái từ khi cắp sách đi học đã được loại bỏ quan niệm cũ và hiểu được những lựa chọn trong cuộc đời mà cô bé có thể đi thì những quan niệm cũ này sẽ được xóa bỏ bắt đầu từ thế hệ này. Đứa bé cần được dạy để xây dựng và trân trọng giá trị của bản thân mình.

Mở rộng suy nghĩ

Con gái tự do lựa chọn bầu trời của mình

Con gái tự do lựa chọn bầu trời của mình

Cuộc sống của mỗi người không có duy nhất công thức chung: trưởng thành, kết hôn, có con. Nam hay nữ đều có quyền lựa chọn con đường đi của mình khi trưởng thành.

Kết hôn hay độc thân không phải là một nghĩa vụ của bất cứ ai. Đó là lựa chọn và mỗi người phải tự chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Kết hôn hay độc thân cũng không phải là chuẩn mực để đánh giá giá trị của một người. Cuộc đời của mỗi người hạnh phúc và ý nghĩa quan trọng hơn việc phải đi theo một công thức chung kết hôn và có con.

Con cái là cái duyên, cái phước. Cuộc hôn nhân không có con chỉ là mất đi một cái duyên, cái phước trong cuộc đời mà thôi. Những cuộc hôn nhân không có con không phải là một cuộc hôn nhân khiếm khuyết, bất hạnh hay đáng thương.

Cuộc sống của mỗi người có nhiều thứ mang lại giá trị và ý nghĩa cho bản thân, gia đình, xã hội hơn là một cuộc hôn nhân vừa ý người khác không phải là người trong cuộc. Giá trị của mỗi người nằm ở tri thức, nhân cách, tâm hồn tươi đẹp, hành xử văn minh, nhân văn. Điều này không lệ vào hôn nhân.

Chuyển hướng tư duy

Những đứa trẻ được sinh ra cần được dạy cách để chúng hạnh phúc, phát huy tốt nhất thế mạnh, khả năng của mình. Cuộc sống không bó hẹp trong yếu tố cơ bản và quyết định là hôn nhân và có con.

Một công thức mới có thể là: sống hạnh phúc, ý nghĩa, an vui trong từng phút giây… Ai sẽ làm những điều này đối với đứa trẻ? Người đầu tiên, cần thiết nhất là cha mẹ, những người trực tiếp nuôi dưỡng đứa trẻ. Những người này là người đặt những viên gạch đầu tiên cho nền tảng nhận thức của đứa trẻ.

Một đứa trẻ không thể tự nghĩ ra công thức “kết hôn, có con” cho cuộc đời mình được. Đó là kết quả của những cuộc trò chuyện, những ngôn từ, ý nghĩa mà người lớn gieo vào đầu chúng. Hạt giống ấy sẽ nảy mầm và phát triển mạnh mẽ, bám rễ vào suy nghĩ, tư tưởng của đứa trẻ khi chúng được củng cố theo thời gian.

Vì thế, cha mẹ, những người trực tiếp nuôi dưỡng đứa trẻ cần cài đặt lại quan niệm của mình và xây dựng tư duy định hướng cho đứa trẻ. Công thức cũ con gái – lấy chồng – sinh con cần được xoá bỏ và thay vào đó công thức mới để gieo một hạt giống mới vào nhận thức của đứa trẻ.

Giáo dục và xã hội là công cụ tiếp theo để đứa trẻ tiếp tục chăm sóc cái gốc rễ nhận thức ấy. Gia đình – nhà trường – xã hội là ba trụ cột xây nên nền tảng nhận thức của đứa trẻ. Khi bộ ba này cùng chuyển hướng tư duy sẽ giúp đứa trẻ có được niềm tin vào những điều mà chúng lựa chọn.

Công thức con gái – lấy chồng – có con, có lẽ đã từng là một công thức hợp thời trong một giai đoạn xã hội nào đó. Công thức đó đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Công thức này đã thay đổi ở đâu đó nhưng vẫn còn nhiều nơi, nhiều người áp dụng nó.

Khi một đứa trẻ lên năm còn bị gò trong công thức này có nghĩa là còn một thế hệ người trưởng thành, đặc biệt là phụ nữ còn xem đây là một chuẩn mực xã hội mà phụ nữ phải theo. Thời thế đã khác, các bé gái cần được chắp cánh để thắp lên những ước mơ của mình. Chúng ta không thể dùng chuẩn mực lỗi thời để hạn chế sự phát triển của bé gái hay một phụ nữ trưởng thành được.

Leave a Reply