Những bài viết về covid này là từ những trải nghiệm thực tế của mình, dựa trên hiểu biết, trải nghiệm của mình và đặc biệt là sự lắng nghe thật kỹ cơ thể của mình. Các bạn nên cân nhắc kỹ càng, lắng nghe cơ thể của của bạn trước khi áp dụng bất cứ điều nào trong bài viết nhé! Cảm ơn các bạn!

Chào các bạn!

Xin lỗi các bạn là thời gian qua mình đã gián đoạn việc đăng bài vì mình có chuyến “du lịch” đột xuất bảy ngày với cô Vy. Hôm nay mình đã trở về bình an và kể cho các bạn nghe về chuyến du lịch lý thú có một không hai trong đời mình.

Cuộc tuyển chọn

Mình bỗng nhiên cảm thấy háo nước ghê gớm. Vừa mới uống cạn ly nước, đặt ly xuống lại muốn bê ly lên uống tiếp. Thi thoảng mình cũng có cảm giác này vào những lúc mình bị cảm. Như thường lệ, mình cứ chiều theo cơn háo nước của bản thân.

Khi cơn háo nước qua đi, mình lại trải qua một sự mệt mỏi bâng quơ. Thường thì mình giải quyết các triệu chứng này bằng một bài tập yoga, nghỉ ngơi, ăn uống. Sau đó là mọi thứ kết thúc hoặc là giảm đến mức không cần bận tâm. Hôm nay thì khác, buổi tập yoga chỉ làm mình dễ chịu được một lúc.

Đêm mình vẫn ngủ ngon. Thi thoảng mình thấy trong người nong nóng, khó chịu. Thỉnh thoảng mình thức giấc do có cảm giác là một cái gì đó đang tầm soát trong từng tế bào của cơ thể. Một sự tầm soát đồng loạt và từng cơn như sóng biển. Linh tính mách cho mình một điều gì đó bất thường. Cô Vy loáng thoáng hiện trong đầu.

Buổi sáng, mình vẫn sinh hoạt bình thường. Mọi thứ như bình thường, duy chỉ có thấy người có vẻ nóng bức, khó chịu. Mình cặp nhiệt độ, nhiệt độ nhỉnh hơn một chút xíu. Đến gần trưa thì mình cảm thấy trong người không ổn. Mình cặp nhiệt độ và con số 38.7 đã không đem đến cho mình một điều bình thường hay hồ nghi gì nữa. Mình biết, cô Vy đã chọn mình sau một quá trình tầm soát, tuyển dụng nghiêm ngặt.

Que test nhanh xuất hiện hai vạch. Câu nói đùa với cậu hàng xóm sáng nay, khi có một người hàng xóm khác vừa báo con trai họ hai vạch, rằng “thời buổi này, đàn ông cũng hai vạch”! Câu nói này đã vận vào mình. Mình cũng hai vạch đỏ chót. Vâng, mình biết mình đã được chọn. Bình thản đón nhận điều đó như là một điều hiển nhiên. Vậy là mình chuẩn bị hành trang đồng hành cùng cô Vy hành trình bảy ngày.

Trúng tuyển cô Vy - hai vạch

Trúng tuyển cô Vy – hai vạch

Chuyến du lịch bảy ngày

Mình tự giao kèo với cô Vy rằng: năm ngày chúng ta ăn chung, ở chung, sống chung với nhau hoà thuận. Bảy ngày là chấm dứt mọi thứ. Trong thời gian năm ngày đầu cô Vy có thể thám hiểm bất cứ nơi nào cô muốn, theo cách của cô, mình không can thiệp quá gắt gao đến mức cytokine (hệ miễn dịch phản ứng quá mức với vi rút). Tuy nhiên, mình có một giới hạn, cô Vy không được xâm nhập vào phần dưới cổ họng của mình.

Ngày thứ nhất

Cô Vy bắt cơ thể mình thích nghi với nhiệt độ xấp xỉ 39 độ C. Lần đầu tiên nhiệt độ chỉ 38.7 mình đã uống một viên hạ sốt. Sau đó, mình đã cố gắng tìm những cách hạ sốt dân gian để giữ nhiệt độ dưới 38.5 như: uống nước rau ngót sống xay, ăn lá diếp cá, uống nước dừa, uống nhiều nước, ăn trái cây, lau người nhiều lần trong ngày…

Mọi thứ có vẻ như trong tầm kiểm soát của mình. Mình yên tâm đến độ chỉ báo sơ qua với một người là nhân viên y tế trong gia đình. Mình tin mọi thứ ổn vì báo, đài và mọi người xung quanh mình đều nói F0 không triệu chứng, chẳng thấy gì…

Đêm. Mình vẫn thấy mọi thứ ổn. Mình lên giường đi ngủ. Kiểm tra SPO2 (nồng độ oxy trong máu), 97%. Vậy là ổn. Khi mình lấy cặp nhiệt độ, hỡi ôi con số khiến mình giật mình: 38.9 độ C. Vậy là mình biết không đùa được với cô Vy rồi. Sau này bạn mình (người nói chuyện video với mình lúc đó) nói là mặt mình lúc đó nhìn rất tệ. Bản thân mình vẫn thấy bình thường, không thấy quá sốt.

Nhiệt độ gần 39 độ, đầu hơi lơ mơ khiến cho mình hiểu ra rằng người khác “chẳng thấy gì” còn mình thì đã thấy gì. Mình giải quyết cơn sốt bằng một viên hạ sốt.

Đêm là một cuộc chiến cung cấp nước cho cơ thể. Viên thuốc hạ sốt đã giúp cho nhiệt độ cơ thể về dưới 38.5 độ C.

Ngày thứ hai

Mọi thứ dường như ổn. Nhiệt độ không quá 38.5 độ C. SPO2 vẫn ở mức 96-98%. Cơ thể đôi khi mệt. Khát nước như đi trên sa mạc.

Mình đã vạch cho mình lộ trình hàng ngày: sáng xông mũi họng bằng tỏi và gừng. Phơi nắng buổi sáng 30 phút. Chiều xông toàn cơ thể bằng sả, gừng, vỏ bưởi… Trong ngày uống nước rau ngót xay, ăn sống rau diếp cá, uống nước dừa, ăn ổi, trái cây các loại. Súc mũi, họng bằng nước muối sinh lý ngày hai lần sáng tối.

Thức ăn thì tiện gì ăn nấy, đảm bảo có chút gạo (cơm, cháo) trong người để không bị đói lả. Thức ăn của mình rất ít đạm vì bình thường cơ thể đã không thích điều đó. Thêm vài món ăn bổ dưỡng.

Chiều tối, sau khi xông xong, nhiệt độ tầm 38 độ C. Người mình nhẹ và phấn khởi như chưa hề có cuộc viếng thăm của cô Vy. Mình vẫn lặng lẽ một mình chiến đấu với cô Vy.

Bỗng nhiên mình cảm thấy mệt đột ngột. Cơn mệt đến nhanh như lật bàn tay. SOP2 giảm dần 96, 95, 94, 92. Con số 92 dừng lại và đứng yên rất lâu. Mình bắt đầu thấy mệt trong người. Điều gì đang xảy ra với mình? Mình bình tĩnh thực hành phép thở bụng. Hít một hơi thật sâu bằng mũi, bụng căng phình rồi từ từ thở ra từ mũi. Những hơi thở đầu hơi khó. Mình thấy mệt. Liếc mắt về màn hình, vẫn con số đáng ghét 92.

Hít, thở, hít, thở… tầm năm phút sau, con số 92 đã bắt đầu biến mất, 93, 94 xuất hiện rồi lại đến 92 và trở lại…Cô Vy này đúng là thích chơi trò lật mặt.

Khoảng bảy phút sau, con số 95 bắt đầu xuất hiện. Mình giữ nhịp thở đều và sâu. Con số 97 thần thánh xuất hiện. Sau đó là những con số siêu yêu xuất hiện 98, 99. Ôi! Thần linh ơi! Cô Vy chơi khăm tôi quá! Thế nhưng trò chơi khăm của cô đã được hoá giải bằng những hơi thở sâu và chậm.   

Mấy năm tập yoga quả là đáng đồng tiền bát gạo. SPO2 đã được lấy lại ổn định 97% sau khoảng mười phút thở bụng chậm và sâu.

Ngày thứ ba

Mọi thứ có vẻ ổn. Mình hơi chán ăn chút xíu. Nước vẫn uống như thuồng luồng. Nhiệt độ cao nhất 37.8 độ C. Những lúc như thế mình lau người, nhiệt độ hạ xuống có khi chỉ 37.5 độ C.

Lòng mình thầm nói, hoá ra cô Vy cũng chỉ như thế thôi. Suy cho cùng thì cô cũng khá là dễ chịu.

Mọi thứ ổn. Mình chỉ cảm thấy khó chịu với cô Vy ở chỗ là khi mình cảm thấy rất nóng thì nhiệt độ chỉ 37.5 độ C, khi cảm thấy bình thường thì nhiệt độ lại trên 38 độ C. Mình ghét sự đỏng đảnh xảo trá này. Mình có bảo bối nhiệt kế trong tay nên cứ tầm 30 phút lại đo một lần. Vì vậy cô Vy đã không đánh lừa mình được.

Mỗi khi nhiệt độ tăng mình lại lau người bằng nước sôi để nguội pha với nước sôi nóng thành nước ấm để làm mát cơ thể. Nghe nói, lau người bằng nước đun sôi thì không bị ho. Mình làm theo và trong thời gian bảy ngày mình không bị ho.

Đêm. Mình đặt lưng đi ngủ thì gì thế này? Tim mình đau nhói, nằm không được, thở không được. Cảm giác đau ở tim rất rõ. Đôi lúc còn như có ai thít dây vào tim. Đau! Nhịp tim 104, 105…

Không ổn rồi. Mình gọi các số của nhân viên y tế mà tổ trưởng khu phố cung cấp. Không liên lạc được. Một số liên lạc được thì báo là gọi cho cấp cứu bệnh viện chứ gọi cá nhân không ai giải quyết. Ơ! Hoá ra F0 tự điều trị ở nhà là thế! Không hỗ trợ y tế từ hệ thống y tế công! Hiểu thế cho nó nhanh.

Mời các bạn đón đọc tiếp Du ký cùng cô Vy (covid) (Phần 2) trong kỳ tới.

Bạn có thể thích

Leave a Reply