Những bài viết về covid này là từ những trải nghiệm thực tế của mình, dựa trên hiểu biết, trải nghiệm của mình và đặc biệt là sự lắng nghe thật kỹ cơ thể của mình. Các bạn nên cân nhắc kỹ càng, lắng nghe cơ thể của của bạn trước khi áp dụng bất cứ điều nào trong bài viết nhé! Cảm ơn các bạn!

Các số điện thoại mình nghĩ là có thể gọi hỗ trợ thì bỗng nhiên đồng loạt không liên lạc được. Mình đang lạc ở thế giới nào đây? Cánh cửa thần kỳ Doraemon đang đưa mình về những năm trước Công Nguyên chăng?

Tim đã đập nhanh quá mức lại còn thêm lạc giữa mông lung. Mình biết tim đập nhanh là cần phải bình tĩnh lại nên cố nằm thư giãn, cầu nguyện nhưng đau quá, không nằm được. Nằm chổng mông lên trời có vẻ không đau nhưng lại bị nghẹt mũi không thở được. Bước xuống và đi lại thì mọi thứ có vẻ như ổn. Nhịp tim vẫn trên 100, SOP2 ơn trời, vẫn trên 97.

Đã bước sang ngày mới, tim vẫn đau nhè nhẹ, đôi khi một sợi dây vẫn thít chặt vào tim đau điếng. Mình quan sát và biết chắc khó thở không phải từ hơi thở. Một chiếc ba lô với hành lý F0 đi bệnh viện cấp cứu được chuẩn bị trong vòng năm phút. Chuẩn bị xong hành lý, lại thấy mình bình thường.  

Một lúc sau cơn đau tim lại xuất hiện. Rồi bình yên lại đến. Mình biết chắc là không phải gọi số cấp cứu. Mình đành gọi cho nhân viên y tế gia đình, cách hàng ngàn cây số. May thay, đầu dây bên kia bắt máy…Mọi thứ được giải quyết khi biết chắc nguyên do của cơn đau tim là do tâm lý.

Lý do đau tim không thuyết phục mình cho lắm, bởi vì mình chẳng lo sợ gì cả. Mình sẵn sàng đón nhận điều này. Mình đã chuẩn bị điều này từ hai năm nay. Đã qua nhiều lần thót tim với F1, F2, F3 từ đợt dịch đầu tiên… Hai năm qua đã trải qua mọi cung bậc của F. Bác sĩ bảo ngay cả bác sĩ đi chống dịch ở bệnh viện dã chiến khi bị F0 cũng bị bóp tim như thế. Lúc này, mình tin bác sĩ.

Vậy là mình cứ hít sâu, thở chậm, đi lại và ngồi ở nơi thoáng mát mãi cho đến gần sáng… Lúc ấy chẳng biết còn đau nữa không. Đặt lưng xuống và ngủ một mạch đến sáng trầy sáng trật…

Mình kiểm điểm cô Vy. Cô chơi hơi ác đấy! Chọn lúc đêm khuya tấn công. Chơi vậy là không đẹp tý nảo cả. Nhưng thôi, tôi đã giao kèo là sống hoà thuận với cô nên chẳng chấp nhặt gì. Vả lại cô cũng không vy phạm điều gì. Chỉ là tôi bị truyền thông và những người sống quanh tôi dắt mũi hơi dài nên không lường trước chuyện này.

Hôm nay chính thức mất mùi. Mọi người bảo mất mùi là sắp khỏi rồi đấy! Mình được an ủi nhờ câu nói này lắm. Cứ tin đi, có ai đánh thuế niềm tin đâu! Mùi đầu tiên mất là mùi nước tỏi xông, bốc khói nghi ngút. Mùi mất sau cùng là mùi cây Hương Thảo thân thương.

Ngày thứ tư

Cô Vy vẫn khiến mình sốt âm ỉ. Những cơn đau tim vẫn âm thầm đến rồi đi. Bác sĩ hướng dẫn mình nằm sấp thoải mái nhất có thể để làm dịu cơn đau tim. Vậy là có được chiêu khắc tinh cơn đau tim.

Mình chán ăn. Ăn gì cũng không thấy ngon. Ăn được gì thì ăn, không kén chọn nữa. Thức ăn yêu thích vẫn là trái cây, nước dừa, củ quả luộc hoặc hấp. Chúng mát miệng, dễ nuốt. Cơm cũng cố ăn, nhai thật kỹ thành nước thì cũng nuốt dễ hơn, cảm nhận cơm có vị ngọt. Điều này được bác sĩ Hiromi Shinya chỉ cho trong cuốn Nhân tố Enzym 1 hay 2 gì đấy.

Bác sĩ Hiromi Shinya bảo khi ốm, sai lầm của chúng ta là ăn cháo. Cháo làm chúng ta nhanh đói. Chúng ta nên ăn cơm, dăm muỗng cơm là hơn một tô cháo. Cơm nhai thành nước, lúc đó cơm đã được vi khuẩn có lợi trong miệng làm cho lên men có vị ngọt, dễ nuốt. Quả là như thế thật. Cảm ơn cô Vy đã cho mình cơ hội trải nghiệm một điều thú vị từ bộ sách mình rất yêu thích nhưng cũng có nhiều ý kiến trái chiều.Một vạch mong ước

Một vạch mong ước

Ngày thứ năm

Mọi thứ dường như ổn. Cô Vy không có trò gì mới. Mình chỉ hơi sốt. Bắt đầu ho khúc khắc do có đờm. Mình chuẩn bị hôm nay là ngày ho rũ rượi để tống đờm nhưng điều đó đã không xảy ra.

Ngày thứ sáu

Có vẻ cô Vy hết trò chơi với mình.

Cuối ngày cô kiếm chuyện khiến mình bị viêm bờ mi. Đôi mắt của mình giờ thành bốn mí to chần dần như kiến ba khoang đốt. Cô thật khéo biết những điểm yếu của người ta để tấn công.

Hôm nay thấy yếu trong người. Cảm giác đôi khi hụt hơi, kiệt sức. Sức khoẻ đang giảm xuống???

Ngày thứ bảy

Những triệu chứng của cô Vy hôm nay mới chính thức hết sau khi cô tặng thêm hai mi mắt của con mắt còn lại sưng lên. Mình chỉ cần nhỏ nước muối sinh lý và để yên như thế không giụi thì mi mắt tự xẹp xuống.

Mình vẫn chưa lấy lại được mùi. Sức khoẻ có vẻ đang giảm rất nhanh.

Kết thúc chuyến du lịch với cô Vy. Thực ra cô Vy cũng không đáng sợ nhưng cũng đừng coi thường cô Vy. Cô Vy lật mặt nhanh lắm, không có cách ứng phó là mệt với cô ấy đấy. Cái chiêu cô ấy hay cướp mạng người là làm cho SPO2 giảm dưới 95%. Nếu bệnh nhân không kịp thời nâng chỉ số này lên bằng cách tự thở hoặc cung cấp oxy từ bên ngoài vào là dễ dẫn đến nguy hiểm đến tính mạng.

Mình may mắn được cô Vy thương, thăm nom sương sương lại được đội ngũ y tế gia đình chăm sóc tận tình đủ mọi cấp độ từ điều dưỡng, bác sĩ, bác sĩ chuyên gia về bệnh truyền nhiễm theo dõi và hướng dẫn tổng thể từ bệnh, dinh dưỡng, hồi phục sức khoẻ đến sức khoẻ tinh thần. Mình luôn tự hào và biết ơn đội ngũ y tế gia đình.

Một chuyến đi ngắn, vừa đủ tiêu chuẩn với cô Vy đã khiến mình học được rất nhiều điều. Dù sao cũng cảm ơn cô Vy đã đến đúng lúc mình có đủ điều kiện để đồng hành cùng cô một chuyến đi không vượt quá tiêu chuẩn.

Mình cũng biết ơn bản thân mình đã luyện tập yoga và thiền hàng ngày để có thể đưa mình ra khỏi tình trạng nguy hiểm về thể chất và hoang mang về tinh thần.

Mời các bạn đón đọc phần bài viết “Hậu covid, trải nghiệm không dễ chịu” trong kỳ tới.

Bạn có thể thích

Leave a Reply