Tôi từ từ kéo cửa, mắt vẫn ngó sang nhà nàng. Đêm nào cũng thế. Nó như một nghi lễ với tôi trước khi đi ngủ. Nàng chưa đi ngủ. Tôi chưa muốn kéo kín cửa, dùng dằng chút thời gian đêm, vắng lặng.

Nàng tiến về phía cổng nhà nàng. Nàng mở cổng, bước nhẹ nhàng như một cái lướt. Nàng nhìn dọc hai hướng con đường đi. Nàng hướng về phía cột điện. Ánh đèn đường vụt tắt. Nàng lách mình qua cánh cửa cổng khép hờ.

Nàng ngồi trên tấm thảm. Chân nàng bắt chéo. Nàng đưa tay búi lại mái tóc dài tha thướt vẫn hay hong bên thềm nhà mỗi khi gội. Nàng thư thả chỉnh sửa dáng ngồi. Đôi cánh tay, cột sống lưng, cổ, đầu. Mọi thứ chậm rãi và tuần tự. Lưng, đầu, cổ nàng dần dần được đặt vào đúng chỗ. Một góc vuông bé nhỏ dựng trên tấm thảm. Tà áo, ống quần được buông sửa vừa vặn. Khuôn mặt nàng hướng về phía ánh trăng.

Thiền trăng

Thiền trăng

Ánh trăng bàng bạc phủ lên người nàng, phủ lên khoảnh sân nhà nàng bé xinh. Nàng lọt giữa không gian cây cối xanh tươi phủ bạc ánh trăng. Một chấm trắng thanh thoát giữa những khối hình khác của cây cối. Nàng trôi trong không gian đêm thơm mùi Nguyệt Quế lẫn Sử Quân Tử. Ánh trăng khéo làm cho mặt nàng ngời sáng tựa như một đoá hoa. Nàng toát ra sự tĩnh lặng.

Tôi tắt đèn, mở rộng cửa sổ, nơi tôi có thể nhìn thấy nàng rõ nhất. Ánh trăng hắt vào căn phòng của tôi. Tôi chưa bao giờ thấy trăng vào đấy, cũng có thể là tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này bởi tôi chẳng bao giờ quan tâm đến trăng sao cả.

Đêm nay trăng vào phòng tôi. Có lẽ nàng đã mang trăng vào đó. Giờ thì tôi hiểu sao nàng lại kéo cái cầu dao đèn đường giữa đêm khuya như thế. Tôi ngộ ra rằng, ánh trăng cũng sáng không thua gì đèn cao áp. Căn phòng của tôi ngày thường chỉ là nơi tôi nằm ngủ hôm nay cũng có chút gì đấy thơ thơ. Lòng tôi cũng có chút gì đấy lâng lâng. Có lẽ không phải do trăng mà do nàng đang ngồi ở đó. Một vẻ đẹp thanh thoát mà tôi chưa từng thấy. Một vẻ đẹp không chỉ có nhìn mà phải dùng tất cả mọi giác quan để cảm nhận.

Nàng là khuôn trăng trong khoảnh sân nhà nàng. Trăng đổ xuống sân nhà và tụ lại ở nàng. Một khuôn trăng mát lành và thanh tịnh. Trăng ở nàng vừa thơ, vừa thực vừa yên bình vừa ảo diệu.

Tôi kéo chiếc ghế, ngồi ngay ngắn vào chỗ trăng tràn vào cửa sổ. Tôi đặt ánh nhìn ở khuôn trăng là nàng. Mọi thứ như xoá nhoà không còn ranh giới. Nàng, trăng, không gian cây cối, mùi hương như quện hoà vào nhau…

Tôi lấy làm lạ, sao lòng mình bỗng dưng lại tươi mát như thế, thư thái như thế. Tôi cũng nhắm mắt lại, bắt đầu thở chầm chậm. Trong đầu tôi là hình ảnh của nàng, bông hoa nở dưới ánh trăng. Không khuôn trăng trong ánh trăng. Khuôn trăng ấy tan ra, sáng dịu và nhẹ như tơ. Tôi thấy nàng cười với tôi, tôi hỏi nàng:

-Em làm gì đấy?

Thiền trăng

Tiếng nàng nhẹ như một hơi thở. Tôi ngồi như thế, lặng yên. Tôi cũng thấy lòng mình nhẹ dần, nhẹ dần…

Bạn có thể thích

Leave a Reply