Chúng ta trưởng thành cùng với những nỗi sợ. Nỗi sợ ngày càng nhiều và lớn trong ta. Bắt đầu đi học chúng ta sợ thầy cô, sợ không thuộc bài, sợ học không giỏi…Nỗi sợ không dừng lại ở đó mà ngày càng có nhiều nỗi sợ bủa vây và có những nỗi sợ khiến chúng ta thu mình lại, trú mình trong vỏ ốc của chính mình. Nỗi sợ, thực sự đến từ đâu và làm thế nào để bước qua nỗi sợ của bản thân?  

Nỗi sợ đến từ đâu?

Khi còn là một đứa bé đang nằm ngửa, chúng ta không có nỗi sợ hãi nào cả. Khi hiểu được những điều người khác nói, chúng ta bắt đầu hình thành nỗi sợ do người lớn hù doạ, áp đặt: sợ ma, sợ ông kẹ, sợ cảnh sát, sợ một người nào đó đã từng cố tình hù doạ, sợ cơn giận dữ mẹ cha, người lớn…

Chúng ta đến với cuộc đời này không mang theo nỗi sợ. Cuộc đời này đã dần dần tặng chúng ta những nỗi sợ. Những nỗi sợ đó đến từ bên ngoài, ám thị vào trí não, cảm xúc và ở lại, trở thành một phần của chúng ta. Chúng ta góp phần tích cực vào việc nuôi dưỡng nỗi sợ của mình.

Khi sức khoẻ không tốt, chúng ta sợ bệnh tật. Khi tài chính không đủ chúng ta sợ những thứ cần dùng đến tiền. Khi chúng ta không đủ kiến thức chúng ta sợ mình thấp kém. Khi chúng ta không có chỗ dựa chúng ta sợ một mình. Khi trẻ chúng ta sợ thiếu kinh nghiệm. Khi già chúng ta sợ cô đơn. Khi nghèo chúng ta sợ người khác khinh rẻ. Khi giàu chúng ta sợ người khác lợi dụng. Khi một mình chúng ta sợ cô đơn. Khi trong đám đông chúng ta sợ sự xô bồ, bàn tán. Chúng ta sợ những con vật lớn hung dữ, gớm ghiếc như hùm beo, rắn rết nhưng đôi khi cũng chỉ sợ côn trùng bé xíu xiu…

Nỗi sợ đến từ những con vật bé xíu

Nỗi sợ đến từ những con vật bé xíu

Ở đâu, lúc nào chúng ta cũng sợ. Dường như nỗi sợ là một phần của cuộc sống chúng ta. Những thứ bên ngoài cuộc sống tạo ra những nỗi sợ. Tuy nhiên nếu chúng ta không cho phép bản thân giữ lại những nỗi sợ đó và nuôi dưỡng nó thì nỗi sợ ấy sẽ chết yểu và biến mất.

Chúng ta cho mình một cái quyền được sợ. Chúng ta có thể liệt kê rất rõ ràng nỗi sợ của mình và chúng ta tin vào điều đó. Tôi sợ nghèo, tôi sợ xấu, tôi sợ mập, tôi sợ con này, con kia, tôi sợ, tôi sợ…Chúng ta mặc nhiên xem đó là một phần của bản thân. Thực ra những thứ chúng ta sợ đó không đáng sợ chút nào cả. Đơn giản là không phải tất cả mọi người đều sợ điều đó và không phải lúc nào chúng ta cũng gặp những đối tượng chúng ta cho là đáng sợ đó.

Chúng ta đã làm làm chính mình phải sợ. Nỗi sợ tồn tại được là do chúng ta không tin vào chính mình. Chúng ta có quá nhiều lỗ hổng bên trong nên các nỗi sợ sẽ lấp đầy những lỗ hổng ấy. Chúng ta không là chính mình nên chúng ta luôn tìm kiếm một đối tượng nào đấy để lấp đầy.

Chúng ta thấy mình không đẹp là vì chúng ta không là chính mình. Cái đẹp mà chúng ta nghĩ đến là một chuẩn mực đẹp nào đó từ xã hội, cộng đồng hoặc là một thần tượng nào đó. Chúng ta tự so sánh mình với những chuẩn mực đó thì chúng ta thấy mình không đẹp, thậm chí là xấu đến ma chê quỷ hờn. Thực ra đâu phải vậy, những người xung quanh không phải ai cũng nhìn chúng ta dưới góc nhìn đó.

Chúng ta vẫn hay nghe nói rằng, anh ấy/cô ấy xấu thế mà lấy vợ/chồng đẹp thế hoặc anh ấy/cô ấy xấu thế thì ai lấy, vậy mà họ vẫn có người yêu thương hết mực và họ có được hạnh phúc. Chỉ đơn giản là bản thân người đó hoặc là những người xung quanh đã đánh giá bản thân/người khác theo một thước đo, còn người yêu thương họ lại đánh giá theo cách nhìn nhận riêng của họ. Khi chúng ta là chính mình, chúng ta có vẻ đẹp riêng. Đó là sự tự tin, vẻ đẹp riêng biệt, độc đáo và duy nhất.

Chúng ta không nhất thiết phải rập khuôn ai đó, không cần phải giống ai đó để phải mang trong mình bao nỗi sợ. Nỗi sợ do chúng ta nhào nặn từ chất liệu cuộc sống. Chúng ta mải mê chạy theo những thứ bên ngoài bản thân, bỏ quên việc phải nhìn nhận, đánh giá, trau dồi sức mạnh bên trong của mình. Đó là cội nguồn của mọi nỗi sợ hãi.

Làm thế nào vượt qua sự sợ hãi?

Khi chúng ta gạt hết mọi thứ áp đặt từ bên ngoài, chúng ta không còn ôm vào mình những nỗi sợ. Khi mạnh mẽ từ bên trong, chúng ta xua tan những nỗi sợ. Khi chúng ta mạnh mẽ từ nội tâm và sống là chính mình, chúng ta chẳng còn nỗi sợ hãi nào cả. Chúng ta sẽ biết rằng, cuộc sống là dòng chảy. Những điều xảy ra đều là đúng lúc, đúng người, đúng nơi. Chúng ta không cần phải sợ những điều từ trong quá khứ sống dậy và không sợ những điều chưa xảy ra trong tương lai. Sống tốt giây phút hiện tại là một cách đơn giản nhưng sâu sắc để vượt qua nỗi sợ.

Ngừng hướng ra bên ngoài để tìm kiếm giá trị bản thân, giá trị cuộc sống; Ngừng so sánh mình với bất cứ người nào ngoài chính bản thân; Ngừng trông cậy vào sự đánh giá của người khác để biết mình thế nào; Ngừng dựa dẫm vào bất cứ ai; Ngừng mơ ước cuộc sống của người khác…là cách để loại bỏ nỗi sợ.

Quay về bên trong chính bản thân mình; Tập trung phát huy những giá trị của bản thân; Phát triển bản thân mỗi ngày về mọi mặt; Dành tình yêu thương và thời gian để chăm sóc bản thân, những người thân yêu trong gia đình; Dành thời gian để trò chuyện, đối diện với những nỗi đau, sự trống vắng của chính mình; Lắng nghe cảm xúc, sự mách bảo của trái tim mình; Dành những điều tốt nhất cho bản thân để thấy mình luôn đủ đầy yêu thương, tràn đầy năng lượng tích cực; Giữ cho tâm bình an trước mọi sự ở đời… là cách đễ nỗi sợ tự rời bỏ chúng ta.

Nếu những điều trên là quá khó thí chúng ta có thể làm những việc đơn giản hơn, chỉ cần cố gắng mỗi ngày là được:

Viết những nỗi sợ của mình ra. Dành thời gian cho mỗi nỗi sợ một khoảng thời gian nhất định. Viết những điều khẳng định trái ngược về nỗi sợ đó thật nhiều lần có thể. Viết thật chú tâm và cảm xúc không sợ hãi. Sau khi viết xong thì huỷ tờ giấy đó theo cách phù hợp nhất. Nỗi sợ không vì thế mà biến ngay lập tức cùng tờ giấy bị tiêu huỷ nhưng trong suy nghĩ, cảm xúc của chúng ta đã được cài đặt một câu lệnh không sợ nỗi sợ đó nữa. Sau đó hãy đối diện với nỗ sợ ở mức bản thân chấp nhận được và cố gắng vượt qua. Học cách vượt qua nỗi sợ như cách chúng ta leo từng bậc cầu thang.

Đối thoại với chính mình về những nỗi sợ mà mình đang có. Tại sao lại sợ? Cái gì làm cho chúng ta sợ? Điều đó có làm chúng ta sợ ngay lúc này không? Nếu nỗi sợ đó xảy ra chúng ta sẽ có những cách nào ứng xử? Chúng ta sẵn lòng vượt qua nỗi sợ đó hay không? Những đứa trẻ, bạn bè, đồng nghiệp, người thân của chúng ta có sợ điều đó không? Tại sao họ không sợ?… Bằng cách trả lời hết những câu hỏi này là chúng ta đã mang một phần nỗi sợ ra ánh sáng.

Dành nhiều thời gian với thiên nhiên, chăm sóc cây cối. Thiên nhiên sẽ dạy chúng ta những bài học về bản năng sinh tồn, về sự vượt lên hoàn cảnh. Chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ từ những bài học này. Cây cối sẽ dạy chúng ta về tình yêu thương và sự sống mạnh mẽ qua cách chúng duy trì sự sống và phát triển mỗi ngày trong mọi tình huống thời tiết.  

Dành cho mình mỗi ngày ít nhất mười lăm phút để ngồi yên lặng, tập thể dục hoặc là làm một việc yêu thích nào đấy. Không có nỗi sợ nào là vĩnh viễn. Không phải nỗi sợ nào cũng có cơ hội xảy ra trong thực tế. Vì vậy, hãy dạy bản thân mình rằng: Tôi ơi, đừng sợ! Cuộc sống luôn đủ tốt với những ai sống chân thành, lương thiện, yêu thương mình đủ đầy. Vậy nên, chúng ta không phải sợ điều gì cả.

Bạn có thể thích

Leave a Reply