Con trẻ chứa một kho tài liệu và đồ sộ để người lớn học hỏi. Chúng ta thường nói cha mẹ là người thầy đầu tiên. Còn trẻ con lại là người thầy thuần khiết và yêu cầu cao với chúng ta.

Bài học đầu tiên mà con trẻ dạy chúng ta là bài học làm cha, làm mẹ.

Có con rồi chúng ta mới biết làm cha, làm mẹ thế nào. Mọi sách vở chỉ là lý thuyết cho đến khi chính thức có đứa con của mình chúng ta mới thực hành được bài tập làm cha, mẹ.

Việc con lớn lên như thế nào từ bào thai trong bụng mẹ, đến việc nuôi một đứa trẻ như thế nào từ khi lọt lòng cho đến lớn là một một thời kỳ dài mà con trẻ là «người thầy» không chỉ dẫn mà chỉ ra điều kiện để chúng ta tự xoay xở trong vốn sống, hiểu biết, khả năng của mình.

Biết bao nhiêu lý thuyết, kinh nghiệm học được từ bao người đi trước nhưng khi áp dụng vào con mình, mọi thứ đôi khi lại rối tung lên. Bởi vì mỗi đứa trẻ là một thực thể riêng biệt và chúng có những yêu cầu và nhu cầu khác nhau. Sự rối tung là một bài học mà con trẻ muốn bố mẹ chúng học để biết rằng, con là duy nhất, con là khác biệt. Trên đời này không có một bản sao nào hoàn hảo như con cả. Và bản sao ấy là do con chọn, cha mẹ không có quyền lựa chọn điều đó.

Con cũng dạy chúng ta biết những kỹ năng để rèn luyện con trở thành một người như thế nào đó. Sự hình thành và phát triển của con một phần do cha mẹ dưỡng dục nhưng cũng là một phần do con tự tạo nên. Con hấp thu sự dưỡng dục của cha mẹ theo cách con muốn và con có thể. Cha mẹ đâu có thể nặn con theo một khuôn mẫu nhất định theo mong muốn của mình được.

Người thầy xuất sắc nhất dạy chúng ta làm cha mẹ là con của chúng ta. Có nhiều người, làm cha mẹ là công việc tâm đắc, hạnh phúc và thành công nhất của đời họ. Nếu không có con, liệu họ có được một cuộc đời như mong ước?

Con trẻ dạy chúng ta bài học yêu thương vô điều kiện.

Đó là bài học mà đáng lẽ chúng ta phải có sẵn trong người thì trở thành là bài học lớn nhất trong cuộc đời chúng ta phải học. Chúng ta chỉ học và thực hành bài học này đối với những đứa con của mình mà thôi. Vì vậy, cuộc sống của chúng ta không được trọn vẹn, yêu thương đủ đầy và hạnh phúc như nó vốn có.

Khi yêu thương bất kỳ người nào chúng ta cũng có một vài điều kiện. Khi chúng ta yêu nhiều và buông rất nhiều điều kiện thì vẫn còn lại một thứ chúng ta kỳ vọng và trông đợi là người ta yêu thương sẽ yêu thương lại mình. Chính tình yêu con vô điều kiện mà chúng ta được trải nghiệm tình yêu nguyên bản.

Con trẻ dạy chúng ta sự thuần khiết trong trái tim mình.

Ở con trẻ chỉ có tình yêu thương, không tính toán, không vụ lợi, không nghi kỵ. Trẻ con vốn dĩ có một tâm hồn trong trắng, một trái tim yêu thương không phân biệt. Mọi thứ trong trái tim chúng đều tràn đầy tình yêu thương, trong trẻo. Nhìn con trẻ chúng ta soi lại mình, chúng ta có thể nhận ra những vết xước trong lòng mình. Chúng ta nhận ra những vẩn đục tâm hồn mà chúng ta vấy bẩn từ lúc nào không biết.

Con trẻ dạy chúng ta cách làm một việc hoàn hảo nhất có thể

Chúng ta có thể làm hời hợt, làm lấy cớ, làm đối phó bất cứ việc gì đến tay. Thế nhưng chúng ta luôn làm hết sức mình, làm tốt nhất có thể những việc dành cho con. Nấu những món ăn bằng tất cả tình yêu thương và sự tốt nhất cho con. Mọi việc được chúng ta làm tỷ mẩn và hoàn hảo từ việc chọn nguyên liệu, cách chế biến, trình bày, thay đổi thực đơn… để thực khách tý hon hài lòng và ngon miệng.

Chúng ta chọn những thứ tốt nhất cho sức khoẻ của con từ đồ mặc, đồ dùng, đồ chơi, những thứ có thể chạm vào người con… Mọi thứ phải đảm bảo cho con an toàn, khoẻ mạnh, vui chơi, ăn ngon, ngủ ngoan.   

Con trẻ dạy chúng ta một thế giới tưởng tượng phong phú   

Chiếc lá là cánh diều bay trên trời

Chiếc lá là cánh diều bay trên trời

Khi trẻ con chơi với nhau chúng thường « giả bộ » rất nhiều thứ. Giả bộ làm cha, mẹ, em bé, ông bà…Giả bộ ăn, chơi, chăm em bé, về thăm ông bà, đi tắm biển, đi ngắm hoa…

Thế giới trẻ thơ là một thế giới tưởng tượng. Chúng nhìn thấy gì dù đơn giản quen thuộc cũng thành một điều lý thú. Một bông hoa thiên lý có thể trở thành con bạch tuộc, một cái nắp đậy ly cũng có thể thành con rùa, một cái ghế có thể thành chiếc xe ô tô hoặc là chiếc xe máy, nền nhà có thể là biển, là sân chơi, là ngôi nhà, chiếc lá là cánh diều bay trên trời…

Khi trẻ con chơi, chúng không chơi với những thứ có thật hiện diện quanh chúng. Chúng chơi với trí tưởng tượng của tuổi thơ. Chúng ở chung thế giới tưởng tượng nên khi chơi chung trẻ rất dễ hiểu nhau. Vì vậy, người lớn thì khó khăn hơn khi chơi với con trẻ vì không hiểu hết ngôn ngữ của con trẻ.

Nhìn con chơi, chúng ta học ngôn ngữ trẻ thơ, sự rung động tinh khiết, mở rộng trí tưởng tượng của mình. Trước là để hoà hợp thế giới trẻ thơ để có thể giao tiếp và hướng dẫn trẻ. Sau đó là để học những bài học của mình.

Thế giới của người lớn chỉ là những điều có thực hiện hữu. Người lớn không biết thổi cái hồn bay bổng vào thế giới thực của mình. Thậm chí, người lớn còn làm cho thế giới của mình tồi tệ hơn bằng ngôn ngữ cảm xúc và định kiến. Một thế giới méo mó và xấu xí do người lớn đã tạo ra một cách vô tình hay hữu ý.

Học trẻ con trí tưởng tượng để chúng ta cân bằng cuộc sống của mình. Một chút tưởng tượng sẽ giúp cho cuộc sống của húng ta bớt khó khăn, bớt nặng nề, bớt khó khăn, đau khổ.

Con trẻ là động lực để chúng ta đi về phía trước.

Khi chúng ta mệt mỏi, buông xuôi, bất lực trong cuộc sống này trong những tình huống khó khăn, éo le nhất thì chính con trẻ sẽ là người khiến cho chúng ta phải bứt phá bản thân để đi về phía trước. Một ánh mắt, một nụ cười, một tiếng khóc, môt tiếng gọi, một câu nói của con bất kể chiều không gian nào ngay hiện tại, trong ký ức, trong tiềm thức, trong vô thức cũng đủ vực chúng ta dậy. Mọi nỗi đau, mọi muộn phiền, mọi đau đớn… sẽ được rửa trôi khi chúng ta kết nối được với tình yêu thương thuần khiết của con trẻ. Và chúng ta lại có thêm sức mạnh, năng lượng và nghị lực để đi về phía trước.

Hành trình làm cha mẹ của chúng ta luôn có người thầy dẫn đường luôn đòi hỏi cao nhưng không chỉ bảo là con trẻ. Người ta nói rằng nuôi con mới thấu lòng cha mẹ. Nếu không có con, chúng ta khó để ngược dòng yêu cha mẹ bằng tình cảm sâu sắc tận đáy trái tim mình. Một tình yêu thương thấu hiểu tâm can đối với cha mẹ chỉ thực sự khai mở khi chúng ta vào vai làm cha mẹ. Hạnh phúc của chúng ta là có một người thầy vừa dẫn đường không chỉ dẫn vừa là động lực để đi về phía trước đó là con trẻ.

Bạn có thể thích

Leave a Reply