“Tôi không có thời gian!” Bạn đã từng nói với mọi người rằng tôi không có thời gian đó là một câu nói cửa miệng mọi người rất dễ để nói ra để từ chối làm một việc gì đấy. Bất kể việc đấy có lợi cho bản thân. Có người bảo bạn rằng bạn cần tập thể dục, bạn cần phải rèn luyện thân thể, bạn cần phải dưỡng tâm, bạn cần phải sắp xếp thời gian để nghỉ ngơi… Câu đầu tiên bạn bật lên trong suy nghĩ của bạn đó là: tôi không có thời gian!

Quỹ thời gian là cố định và công bằng

Bạn hoàn toàn đúng! Bạn không có thời gian! Chính xác là như thế! Ai cũng có 24 giờ/ngày như nhau nhưng trải nghiệm hoàn toàn khác nhau và cuộc đời mỗi người sẽ khác nhau. Người giàu có, hạnh phúc, thành công không có nhiều hơn 24 giờ đồng hồ/ngày. Người nghèo khó, bất hạnh không có ít hơn 24 giờ đồng hồ/ngày.

Thời gian chia đều 24 giờ cho tất cả mọi người

Thời gian chia đều 24 giờ cho tất cả mọi người

Bạn có trải nghiệm 24 giờ đồng hồ không giống bất cứ một ai. Bạn không có thời gian để rèn luyện thân thể. Bạn nói không có thời gian để dành cho bản thân mình. Đó là sự lựa chọn của bạn. Kết quả là bạn không có thời gian thật.

Những người khác có thời gian để dành cho bản thân mình bằng cách chơi một môn thể thao yêu thích: chạy bộ, đạp xe, Yoga, hay nghe nhạc, hoặc chơi bất cứ một nhạc cụ nào phù hợp… Bên cạnh đó, họ vẫn làm việc, chăm lo gia đình. Bạn nói rằng họ có nhiều người hỗ trợ, giúp đỡ, có công cụ hỗ trợ… 

Vâng, chính xác là như thế! Họ đã tự tạo ra cho mình một ekip làm việc. Họ đã tự tạo cho mình một sự sắp xếp công việc. Ở đó mọi thứ đã được sắp xếp nhưng để họ có thể sắp xếp được điều đó họ cũng phải có cách để sắp xếp. Nếu cho bạn ở vào vị trí của họ bạn có tự tin là mình làm được như họ hoặc hơn họ không? 

Bạn cho rằng cuộc sống của tôi có nhiều điều bừa bộn lắm! Có nhiều thứ phải lo lắm! Có nhiều việc phải làm lắm! Và tôi luôn luôn bận! Tôi không có thời gian dành cho bản thân mặc dù tôi biết tôi cần phải làm điều đó ví nó tốt cho tôi.

Bạn biết rõ mình cần làm gì để tốt cho bản thân nhưng bạn chỉ dừng lại ở biết mà thôi và bạn vẫn chờ. Bạn chờ đến một lúc nào đó và cái chờ lớn nhất đó là chờ tôi có thời gian. Khi nào tôi có thời gian? Khi con tôi lớn lên; con tôi biết đi; con tôi có thể tự ăn; con tôi đi học lớp một; con tôi học cấp hai; con tôi đi học cấp ba; con tôi học đại học; con tôi lấy chồng/ lấy… vợ lúc đó tôi sẽ dành thời gian cho bản thân.

Bạn tin rằng con bạn sẽ lớn lên, bạn tin rằng con bạn sẽ phát triển và con bạn sẽ bước ra thế giới làm những điều vĩ đại, làm những điều bạn hằng mong ước, làm những điều mà bạn không thể hình dung khi con bạn còn ẵm ngửa bạn có thể làm được thế. Còn bạn, bạn chẳng lớn lên trong suy nghĩ của mình. Bao năm qua bạn vẫn giữ một suy nghĩ tôi không có thời gian. Tôi vẫn chờ đến một lúc nào đó sẽ dành thời gian cho bản thân mình. Bạn cứ chờ, chờ, chờ và chờ…

Bạn chờ đến một ngày nào đó… Ngày đó đến bạn vẫn chưa làm và bạn chờ tiếp chờ cho đến một ngày tiếp theo. Bạn vẫn không làm. Bạn tiếp tục chờ, chờ mãi, chờ mãi chờ cho đến khi thân thể bạn rã rời, tâm hồn bạn mục nát. Bạn chỉ còn nằm xuống và ước mong rằng tôi có thể thở! Tôi ước rằng tôi chỉ có thể thở được đã là hạnh phúc lắm rồi! 

Vậy đó, bạn đã chờ chờ suốt cả một đời để cuối cùng bạn nhận về sự chờ đợi vô tận. Sức khỏe và thời gian không chờ được bạn. Bạn cứ bào mòn sức mình theo thời gian bạn như thế. Đến lúc cơ thể bạn kiệt quệ, tâm trí bạn tê liệt, cuộc sống bạn dừng lại.

Lúc đó bạn đã sẵn sàng chết? Không! Cái chết đã đến và mang bạn đi khi mà bạn chưa sẵn sàng. Nhà Phật gọi đó là cái chết phi thời. Bạn tự hỏi rằng tại sao cái chết lại đến với tôi bất ngờ như thế? Nó không hề bất ngờ chút nào cả. Cái chết đã đến đúng lúc. Bởi vì bạn dành cả đời chờ đợi cái chết còn gì? Điều bạn chờ đợi đã đến ngay lúc phải đến.

Tự bản thân mình yêu thương và cứu lấy chính mình

Thật khó để nói với bạn rằng bạn hãy làm đi! Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm. Bởi vì đó là lời của người khác không phải là của bạn. Bạn chắc chắn sẽ làm khi trong lòng bạn cất lên tiếng nói rằng tôi phải làm, tôi cần làm, tôi nên làm điều đó. Bởi vì điều đó tốt cho tôi, vì chính bản thân tôi. Khi bạn nhận ra điều đấy chính là lúc bạn đã đặt được một bước chân trên con đường yêu thương chính bản thân mình.

Đó là một hành trình vừa dài vừa yêu cầu sự bền bỉ lắng nghe chân thành và yêu thương. Khi bạn đã bắt đầu bước một bước đầu tiên như thế có nghĩa là bạn đang bắt đầu yêu chính bản thân mình bằng những hành động đơn sơ nhất. Bạn cứ việc bước đi. Chỉ cần bạn nói rằng, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ yêu chính bản thân mình và dành ra cho bản thân mình năm phút. Năm phút thôi! 

Trong năm phút đó, bạn làm bất cứ điều gì mà bạn muốn và phù hợp với bản thân. Bạn có thể ngồi yên, đi bộ, đạp xe, chạy, thiền, nhảy… Bạn có thể làm bất cứ một hoạt động nào để cho cơ thể bạn được hoạt động được kết nối với xung quanh.

 Chọn một điều yêu thích để làm

Chọn cho mình một điều yêu thích để làm

Hay đơn giản, bạn ngồi đó và thở những hơi thở sâu có ý thức. Những hơi thở thật sâu để đưa oxy vào tận đáy phổi. Bạn biết bạn đang thở và bạn biết bạn đang đẩy những không khí tù đọng ở trong đáy phổi, hốc phổi đi ra ngoài. Bạn đang giúp phổi mình trao đổi khí một cách có ý thức. Như thế bạn đã góp phần thay đổi sức khỏe của mình.

Hoặc là bạn chỉ ngồi yên để cho tâm mình tĩnh lại để biết rằng có những lúc lòng mình cũng lắng như thế. Khi lòng mình lắng lại, mình cảm thấy an yên hơn, cuộc sống này nhẹ nhàng hơn, yêu thương nhiều hơn.

Lúc đó tình yêu thương sẽ dần dần lớn lên trong bạn. Bạn sẽ thấy năm phút dành cho bản thân thực sự là quý giá. Bạn sẽ hiểu rằng năm phút không có gì là khó. Bạn có thành thật nói với bản thân mình rằng: tôi đã không dành thời gian cho bản thân mình nhiều bằng thời gian tôi lướt mạng xã hội, nói những chuyện thị phi, vô bổ… Bạn có có sẵn sàng bỏ những khoảng thời gian vô vị đó đổi lại sẽ dành thời gian cho chính bản thân mình năm phút mỗi ngày?

Khi bạn đạt được năm phút mỗi ngày cho bản thân, sẽ tăng lên mười, mười lăm, hai muoi phút, … và đến khi nó lên cả tiếng đồng hồ. Lúc đó, đôi khi bạn lại thấy bạn vẫn còn thời gian dành cho bản thân mình. Hoặc là bạn còn muốn dành thời gian cho mình nhiều hơn nữa. Bạn không còn bị mắc kẹt trong câu nói “tôi không có thời gian”.

Tại sao bạn không có thời gian bởi vì bạn tin vào điều đấy. Bởi vì bạn thấy một ngày của bạn không rèn luyện thân thể, không dành cho bản thân mình điều gì cả đã hết mất rồi. Mỗi ngày qua là một sự minh chứng không thể chối cãi.

Thế nhưng bạn biết không, chỉ cần muốn bạn có thể thay đổi. Chỉ cần bạn quyết tâm bạn sẽ nghĩ ra cách. Nếu như một công việc nào đấy bạn nghĩ bạn cần phải làm, nhất định bạn sẽ nghĩ ra rất nhiều cách để làm. Bạn nhất định sẽ dành mọi thời gian để làm. Người ta nói “thích thì kiếm cách, không thích thì kiếm cớ“. 

Nhất định bạn sẽ nói tôi có thời gian và tôi có thể làm. Hãy dành những lời lệnh lệnh đó, những câu thần chú đó để cho chính bản thân mình ít phút thôi và làm mỗi ngày. Đừng chần chừ nữa. Thời gian không bao giờ dừng lại và bạn sẽ không đi đến đích nếu như bạn không bao giờ bắt đầu. Bạn đừng chờ đến khi bạn muốn bắt đầu thì bạn không thể bắt đầu nữa. Hãy cảm ơn bản thân mình vẫn còn lành lặn, vẫn còn có thể làm nhiều thứ. Hãy biến lời cảm ơn đó thành hành động: yêu bản thân mình mỗi ngày.

Hãy chọn cho mình một cách yêu thương mà mình thấy dễ chịu nhất, dễ thực hành nhất và đừng bỏ cuộc. Mọi thành công đều cần sự cố gắng và kiên trì.

Nhà văn Lỗ Tấn viết rằng: “Kỳ thực trên mặt đất vốn làm gì có đường“. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Chúng ta cũng thế thôi, nếu không bắt đầu yêu thương bản thân mình với thời gian năm phút mỗi ngày thì chúng ta vĩnh viễn không bao giờ có thể yêu thương bản thân mình được nữa. Chỉ cần năm phút mỗi ngày chúng ta đã xây dựng được một con đường yêu thương từ trái tim mình. Thay vì nói “tôi không có thời gian” hãy nói “tôi không lãng phí thời gian”. Lúc đó bạn sẽ tự tìm ra thời gian cho chính bản thân mình.

Bạn có thể thích

Leave a Reply