Một mùa hè lại đến. Không ít người chọn cho con cái về quê để trải nghiệm, thăm ông bà, cô, dì, chú, bác. Về quê đối với con, hẳn là một kỷ niệm khó phai. Thế nhưng trong lòng cha mẹ vẫn lo lắng rằng làm thế nào để con về quê có được một trải nghiệm trọn vẹn?

Những lo lắng của cha mẹ

Cho con về quê, có nghĩa là con sẽ rời xa vòng tay của cha mẹ, xa sự giám sát của cha mẹ mỗi ngày. Con sẽ có một không gian riêng, những mối quan hệ mới. Con sẽ học những thói quen mới, có thêm những người bạn mới. Cha mẹ sẽ lo lắng rằng, những thói quen tốt mà cha mẹ và con đã dày công rèn luyện liệu có mất đi? Liệu con có dậy muộn, thức khuya, mê điện thoại, bỏ bê việc tập luyện thể thao hay một môn năng khiếu nào đó?

Khi con về quê chắc chắn con sẽ được ông bà, cô, dì, chú, bác chiều chuộng. Bởi vì lâu lâu con mới về, mọi người ở quê vốn luôn yêu mến các con. Trong tình thương yêu ấy chắc chắn chứa đựng sự nuông chiều. Các con có thể sẽ dựa vào sự nuông chiều mà nảy sinh ra những điều không hay. Hoặc là các con ỷ lại, hoặc là yêu cầu quá nhiều. 

Thực ra, các con không có ý thức về điều đó nhưng trong hoàn cảnh các con được đáp ứng mọi yêu cầu thì các con không phân biệt được ranh giới yêu thương và yêu cầu. Người lớn, tất nhiên sẽ tự nhủ rằng không sao đâu, lâu lâu các cháu mới về một lần. Ở thành phố các cháu có không được như thế này đâu, về quê thì để cho cháu thoải mái.

Ở quê, bên cạnh những điều tốt đẹp cũng có những mặt trái. Con trẻ thì học rất nhanh. Những cái xấu đến với người ta một cách tự nhiên và dễ dàng. Các con còn quá nhỏ để phân biệt cái xấu và cái tốt để tự học hỏi và lựa chọn. Cha mẹ không ở cạnh để giúp con nhận ra những lựa chọn không phù hợp. Những người thân trong gia đình nhiều khi không nhận ra những điều con học được là không tốt hoặc không phù hợp bởi vì có thể những điều đó là bình thường ở nơi họ sinh sống. 

Cha mẹ cũng có một nỗi lo mơ hồ luôn thường trực là muôn vàn nỗi lo sẽ đến khi con ở xa tầm tay của chính mình. Nỗi lo ấy luôn hiện hữu trong lòng mẹ cha nên khi con về quê sẽ làm nỗi lo ấy trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

 Về quê để kết nối với cội nguồn

Về quê để kết nối với cội nguồn

Thiết lập một thỏa thuận với con và gia đình 

Cha mẹ không thể vì những nỗi lo ở trên mà không cho con cơ hội về quê. Chúng ta cần trò chuyện với con rằng, về quê là về với cội nguồn, về với gốc rễ của yêu thương. Ở đó có ông bà, cô, dì, chú bác là những người thân thiết, ruột thịt. Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn của cha mẹ. Bao yêu thương của cha mẹ được nuôi dưỡng từ đó. 

Các con trở về như là thế hệ tiếp nối đón nhận tình yêu thương và nuôi dưỡng tình yêu thương đó với thế hệ sau. Đó là cách để chúng ta cùng xây dựng một gia đình bền sâu gốc rễ. Khi con hiểu điều đó sẽ chấp nhận được những xù xì, khó khăn và cuộc sống không tiện nghi ở quê nhà.

Chúng ta có thể trao đổi với những người thân ở quê về những thói quen, quy tắc mà các con cần phải giữ, không được vượt quá giới hạn. Nhờ những người thân trong gia đình phối hợp cùng con giữ được những nề nếp, thói quen đó.

Cha mẹ cũng cần nói với các con rằng, khi về quê, các con cần có ứng xử phù hợp ở môi trường mới. Các con phải biết tự chăm sóc bản thân mình, tự làm những việc phù hợp, tự phục vụ nhu cầu cá nhân của bản thân. Giúp đỡ ông bà, cô dì, chú bác những công việc phù hợp với khả năng của mình. Các con cũng có thể giúp đỡ anh, chị, em của mình việc học hành, môn năng khiếu nào đấy mà các con có khả năng, có kiến thức.

Chúng ta hãy gieo vào lòng con tinh thần cho đi, tinh thần phụng sự, tình yêu thương, sự hòa hợp và kết nối. Đó là cách để con hiểu rằng, khi bước ra khỏi nhà, con sẽ phải nhập gia tùy tục, biết giữ nề nếp nơi mình đến ở, biết tạo được kết nối yêu thương. Suy cho cùng, cuộc đời của con sẽ phải sống với thế giới bên ngoài nhiều hơn sống với cha mẹ. 

Chúng ta cũng cần giữ liên lạc với con mỗi ngày. Chúng ta cần trò chuyện với con để kết nối. Qua các cuộc trò chuyện có thể biết được con đang có những ngày trải nghiệm, cảm xúc thế nào? Nó như là một bản “báo cáo” hoặc “nhật ký” của con.  Giữ liên lạc thường xuyên với những người thân trong gia đình để biết cuộc sống của con ở một góc nhìn khác. Qua đó có thể kịp thời điều chỉnh những hành vi chưa phù hợp của con.

Cha mẹ cũng tự dặn lòng mình hãy yên tâm khi con xa rời vòng tay cha mẹ. Mọi thứ sẽ ổn. Các con trưởng thành và tự chủ hơn cha mẹ nghĩ. Cứ cho con không gian rộng lớn các con sẽ tự đập cánh bay cao trong cuộc đời mình và trưởng thành theo cách của con. Việc của cha mẹ là tin tưởng và dõi theo con.

Không có điều gì là hoàn hảo nhưng khi chúng ta hướng đến kết quả tốt nhất, chúng ta sẽ có cách để biến những điều đó thành hiện thực. Không có cách nào tốt hơn là chúng ta trao đổi, cùng nhau phối hợp, cam kết làm tốt mọi thứ. Các con cũng cần học bài học và thực hành sự cam kết. Khi con biết cam kết là con đã có trong tay chìa khoá xây dựng uy tín, giá trị bản thân.

Bạn có thể thích

Leave a Reply