Chúng ta thường nghĩ rằng trẻ con thì hồn nhiên, vô tư, trong sáng nên chẳng ghi nhớ điều gì sâu sắc, chẳng cáu giận gì chúng ta. Chúng ta cẩn trọng lời ăn tiếng nói với mọi người nhưng với con trẻ thì nói rất tuỳ tiện và bản năng.

Nặng lời hằn dấu vào tâm thức con

Khi con trẻ ngỗ nghịch, không vâng lời, chúng ta mặc sức la mắng, quát nạt cho thoả cơn giận đang ngùn ngụt bốc trong người chúng ta. Chúng ta có thể nổi nóng với con trẻ bất cứ lúc nào, bất cứ việc gì với con trẻ mà ngay lúc ấy trong lòng chúng ta đang nổi nóng. Cơn nóng giận đến đôi khi không phải lỗi của bọn trẻ. Bọn trẻ chỉ như một giọt nước làm tràn ly khiến cơn giận sẵn có trong ta tuôn trào.

Chúng ta nghĩ rằng, bực tức với con đó rồi thôi, trẻ con bị người lớn quát mắng là chuyện bình thường. Trẻ con yêu thương cha mẹ nên sẵn sàng bỏ qua mọi cơn giận của cha mẹ. Cha mẹ la mắng đấy, một lúc đã lại sà vào lòng thẽ thọt những lời yêu thương. Điều này khiến người lớn lầm tưởng rằng, việc la mắng con chẳng có tác hại gì với con. Ngược lại còn xem đó là lời dạy dỗ, tốt cho con.

Thực tế thì khi người lớn quát mắng đã tạo ra một vết thương trong lòng bọn trẻ. Khi cha mẹ quát mắng, nghĩa là cha mẹ trong lòng đang bất an, chứa chất nhiều điều không ổn. Người cần sửa là cha mẹ chứ không phải là bọn trẻ. Người lớn có quá nhiều nỗi đau, quá nhiều lo lắng, quá nhiều áp lực. Chúng ta kìm nén mọi thứ trước đồng nghiệp, gia đình, ngoài xã hội. Vì thế, khi gặp con trẻ làm những điều không vừa ý, chúng ta đã đổ dồn hết mọi lo lắng, buồn phiền, bực bội trong người lên đầu trẻ con như cách giận cá chém thớt.

Chúng ta vô tâm nghĩ rằng chuyện đó là bình thường, chẳng ảnh hưởng gì đến con trẻ. Chúng ta quên mất rằng tâm hồn trẻ con rất mong manh, nhạy cảm, tinh tế. Những lời nói của chúng ta sẽ in dấu vào tâm thức của đứa trẻ. Những cơn giận chúng ta trút lên đứa trẻ hình thành tâm thức bực bội, cáu gắt, ghét bỏ trong con. Chúng ta vô tình cài vào tâm thức của đứa trẻ những nỗi buồn và dần dần nguồn năng lượng tiêu cực của chúng ta được chuyển sang con. Nguồn năng lượng ấy làm tổ trong con mà chúng ta không hề hay biết.

Đến một ngày, chúng ta bỗng dưng phải đón nhận những cơn bực dọc, tức tối, hằn học vô cớ từ con. Chúng ta ngạc nhiên không tin đó là con của mình. Chúng ta hỏi con rằng, con học cái thói cộc cằn, thô lỗ, vô lễ đó ở đâu? Tại sao con lại nóng giận vô cớ với cha mẹ? Tại sao? Tại sao? Và tại sao?

Không tại sao cả. Cội nguồn không ở đâu xa, ở trong chính cách hành xử ccủa cha với con cái. Chúng ta đã rót vào lòng con trẻ những điều bực bội, nguồn năng lượng tiêu cực. Các con lại như một tờ giấy thấm sạch sẽ. Các con thẩm thấu hết tất cả mọi hành động, thái độ, cảm xúc mà chúng ta dành cho con. Các con còn nhỏ tuổi, yếu thế không biết trút bỏ cơn giận đó cho ai. Những cơn giận, ấm ức tích tụ lâu ngày và hình thành nên những tổn thương tâm lý. Các con thể hiện cơn giận, sự bất cần, bướng bỉnh, chống đối cũng chỉ là phản ánh đúng nguồn năng lượng mà chúng ta rót vào con mà thôi.

Những đau buồn hình thành trong tâm thức con, lớn mạnh trong con. Khi lượng tích tụ đủ chúng sẽ phát ra ngoài, thành một nỗi đau khi con trưởng thành. Điều đáng buồn hơn nữa là con mang nguyên vẹn nguồn năng lượng tiêu cực đó đổ lại cho thế hệ sau. Cứ như thế, một vòng tròn luẩn quẩn. Tổn thương và nỗi đau từ thế hệ này truyền sang sang thế hệ khác. Chúng ta luôn quanh quẩn cùng nhau giải quyết những nỗi buồn, những tổn thương, những đau đớn truyền đời.

Chúng ta mong muốn cuộc sống của mình hạnh phúc, cuộc sống của con cái mình hạnh phúc. Bằng cách thể hiện tình yêu thương không đúng cách, chúng ta vô tình tạo nên áp lực, nỗi đau cho con. Chúng ta cho rằng đó là tình thương. Tình thương của chúng ta đã được bọc bởi nguồn năng lượng tiêu cực. Con cái của chúng ta được nuôi dưỡng bằng nguồn năng lượng tiêu cực. Chúng lớn lên với nguồn năng lượng đó, trải nghiệm và cất giữ nỗi đau đó âm ỉ đó. Trong vô thức các con lại lại nỗi đau cho thế hệ kế tiếp cũng dưới vỏ bọc tình yêu thương.

Tha thứ để chữa lành

Tha thứ để chữa lành

Mất kết nối với mẹ cha

Có những người con trưởng thành không thể nào kết nối được với cha mẹ. Bởi vì những nỗi đau trong quá khứ mà cha mẹ đã gieo vào lòng con. Điều đó khiến cho con không tin tưởng rằng cha mẹ luôn dành tình yêu thương cho mình. Các con không dám lại gần cha mẹ, không dám cởi mở với cha mẹ. Bởi vì trong mắt các con, cha mẹ là một hình mẫu, một bức tường. Các con chỉ có thể đứng từ xa, vâng lời, chấp nhận và nín nhịn. 

Các con không dám bày tỏ suy nghĩ của mình, cảm xúc thật của mình. Khi còn nhỏ các con cũng không biết rõ ràng rằng cha mẹ đã làm tổn thương con để nói ra với cha mẹ. Những nỗi đau trong lòng con không được xoa dịu. Nỗi đau đó ngày càng trồi lên, lớn dần khiến cho con không thể nào tha thứ được cho cha mẹ. Từ đó, con mất kết nối với cha mẹ.

Khi rơi vào hoàn cảnh như thế, điều chúng ta làm không phải là oán trách cha mẹ. Không phải là rời xa cha mẹ, giữ khoảng cách với cha mẹ. Điều chúng ta cần làm là trở về bên trong chính bản thân mình, yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Chúng ta tha thứ cho những nỗi đau mà mình đang mang trong cuộc đời. Chúng ta tha thứ cho những sai lầm của bố mẹ trong cách dạy bảo và yêu thương con. Con người ai cũng mắc sai lầm, cha mẹ chúng ta cũng không tránh khỏi.

Chúng ta cần hiểu rằng, cha mẹ làm điều gì đó gây tổn thương cho chúng ta cũng chỉ là vì yêu thương. Cha mẹ yêu thương chúng ta nên nói những lời gay gắt, dạy bảo chúng ta quá mức cần thiết. Bởi vì trong mắt cha mẹ, con cái luôn là những đứa bé cần che chở. Lắng nghe cha mẹ, hãy lắng nghe chính bản thân mình và tha thứ cho nỗi đau của bản thân, tha thứ cho những sai sót của cha mẹ.

Nếu chúng ta có nỗi đau trong lòng, đừng che giấu, đừng trốn tránh, đừng xa cách bố mẹ. Chúng ta cần đến gần hơn với cha mẹ, cởi mở nói với cha mẹ rằng con yêu cha mẹ nhiều lắm. Con biết cha mẹ vì quá thương yêu con mà đã nặng lời với con, cay nghiệt với con. Nếu không vì yêu thương hẳn cha mẹ đã không làm điều đó. Con chỉ muốn cha mẹ biết điều đó khiến con không vui, khiến con bị tổn thương. Thế là đủ.

Chính bản thân chúng ta phải tự chữa lành nỗi đau ấy. Buông bỏ những nỗi đau ấy là cách nhanh nhất để chữa lành và bắt đầu yêu lại cha mẹ. Yêu cha mẹ bằng tình yêu thuần khiết, không oán trách như khi còn bé. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể kết nối lại với cha mẹ. Chỉ có yêu thương mới nuôi dưỡng được tình yêu thương. Nhờ vậy, chúng ta chấm dứt được vòng lặp yêu thương bằng năng lượng tiêu cực.

Một điều quan trọng khác, chúng ta không được lặp lại những sai sót trong yêu thương và dạy con như cha mẹ chúng ta. Chúng ta yêu con của mình bằng năng lượng tích cực. Đã đến lúc chúng ta “nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình”. Khi con có gì chưa như ý, chúng ta phải nhìn lại mình trước khi dạy bảo hay trách mắng con. Con cái chúng ta sẽ không phải chịu nguồn năng lượng tiêu cực rót vào nữa. Chúng sẽ được sống hạnh phúc, được sẻ chia, được yêu thương, được tôn trọng.

Khi yêu thương đúng cách nuôi dưỡng tình yêu thương sẽ cho thành quả ngọt lành. Con trẻ được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương sẽ lớn lên mạnh khoẻ, bình an và hạnh phúc. Có phải đó là điều mà chúng ta luôn kiếm tìm?

Bạn có thể thích

Leave a Reply