Ngày 21/4/2023 là ngày đọc sách Việt Nam. Nhiều trường học đã chủ động tổ chức ngày đọc sách và mời phụ huynh tham gia như một hoạt động ngoại khóa nâng cao chất lượng giáo dục của trường. Mình rất vui về điều này.
Mình nhớ mấy năm trước đây có dịp dạo quanh Hồ Tây, được một người bạn giới thiệu thư viện của trường Chu Văn An là một tòa nhà đẹp đẽ nằm một góc riêng trong khuôn viên trường. Mình thầm nghĩ, người Pháp họ coi trọng việc đọc sách trong trường học biết bao!
Những năm gần đây, phong trào đọc sách ở Việt Nam đã trở lại sau một thời gian dài bị lãng quên. Mình rất vui khi có thể đặt mua một cuốn sách rất dễ dàng, có hẳn một đường sách ở trung tâm thành phố Hồ Chí Minh để có thể tạt ngang khi đi chơi hay lịch hẹn mà còn trống giờ. Gặp gỡ các bạn trẻ, rất nhiều người đọc sách. Có bạn cấp hai đã đọc sách về tài chính, kiếm tiền.
Ngày trước mình đọc sách hay có tâm thế chọn sách hay, sách nổi tiếng để đọc. Cũng một phần thời đó lượng sách chỉ giới hạn như thế. Ngày nay, mình thấy đầu sách rất nhiều, phong phú. Khi mình bắt đầu mày mò hành trình viết sách thì mình cũng biết được rằng mỗi cuốn sách đều có độc giả nhất định. Sau khi viết hoàn thành cuốn sách đầu tay của mình thì đã có một tâm thế khác khi đọc sách. Mình hiểu được rằng, để một cuốn sách ra đời thì tác giả đã phải thai nghén rất lâu, khi viết thì viết với tất cả tình yêu thương và sự cẩn trọng của mình. Phía sau mỗi cuốn sách là những tâm tư sâu lắng của tác giả.
Có những cuốn sách ra đời bị những lời bình phẩm, chê bai thậm tệ. Điều này đúng cho những cuốn sách và những tác giả đã không toàn tâm, toàn ý về đứa con tinh thần của mình nhưng mình nghĩ số lượng này không nhiều. Những lời bình phẩm trái chiều cũng cần thiết để người viết và những cuốn sách ngày càng nâng cao chất lượng. Thế nhưng người đọc cần dùng tâm thế trân trọng, chân thành, thiện chí của mình để góp ý, giúp tác giả nghiêm túc hơn trong việc viết.
Người viết sách theo cách nào cũng không mong muốn nhận kết cục bị người đọc quay lưng. Người viết dùng tâm huyết, trí tuệ và tình yêu thương của mình để viết nên tác phẩm của mình lại càng đau đớn hơn khi nhận được sự thờ ơ của tác giả. Từ khi vào vai là một tác giả mình hiểu sâu sắc hơn những vất vả và cân não của tác giả đằng sau những cuốn sách bán chạy hay nằm phủ bụi trên kệ.
Thật duyên, sáng nay mình chúc mừng một người chị vừa hoàn thành cuốn sách đầu tay của mình. Cuốn sách sẽ được sinh ra trọn vẹn hình hài vật chất trong vài ngày tới. Mình hiểu cảm xúc của chị ngay lúc này, xốn xang, tự hào, hạnh phúc. Chị nói chị xấu hổ chưa giám giới thiệu sách rộng rãi. Mọi thứ bắt đầu như thế. Niềm hạnh phúc đan xen sự xấu hổ vì không biết độc giả đón nhận thế nào.
Trong cuộc trò chuyện với chị về cuốn sách tản văn sắp ra mắt của chị – “Mùa cỏ” – mình cảm thấy những lời chúc mừng của mình với chị nó thực sự mang trọn vẹn cảm xúc hạnh phúc chứ không đơn thuần là một phép xã giao. Cuốn sách của chị truyền cho mình cảm hứng để viết bài viết này và mơ ước về một cuốn sách của mình sẽ ra đời, rạng rỡ xinh tươi như đứa con đầu lòng của chị đã rõ hình hài hôm nay. Điều này không dễ nhưng bản thân vẫn cho mình một ước mơ. Được sống với những điều mình thích, được nuôi dưỡng ước mơ cũng là một cách yêu bản thân mình và phát triển bản thân.

Mơ ước về một cuốn sách của mình sẽ ra đời
Mình đã từng đọc vài bài tản văn của chị đăng trên báo. Vì vậy, mình biết “Mùa cỏ” là sự chắt lọc tinh túy cảm xúc trong nhiều năm của chị. Khi viết tản văn là lúc cảm xúc người viết thăng hoa ngọt ngào, sâu và thật nhất. Khi viết tản văn, người viết như con tằm rút ruột nhả tơ, như con ve hát suốt mùa hạ rồi hao gầy chỉ còn cái xác vương lại đâu đó. Bởi không như thế, tản văn sẽ khiến người đọc khó chịu, khó chạm vào cảm xúc người đọc.
Khi đọc sách, mình tin vào luật hấp dẫn. Khi một cuốn sách nào đó đến với mình thì có nghĩa là cuốn sách đó sẽ có những thông điệp nhất định mà mình cần biết. Vậy nên, khi bạn cầm trên tay cuốn sách nào đấy thì chính là cuốn sách bạn nên đọc vào lúc này. Có thể đó không phải là một cuốn sách bán chạy trên thị trường, không phải là cuốn sách tái bản nhiều lần hay sách của tác giả nổi tiếng mà đó chính là cuốn sách có thể làm thay đổi điều gì đó trong bạn hoặc là một câu trả lời nhất định cho một điều gì đấy bạn cần biết.
Mình đã từng trải nghiệm qua giây phút này. Có những lần mình đã chuẩn bị rất nhiều tờ giấy ghi tựa sách để mượn. Đó toàn là những cuốn sách nổi tiếng, tác giả nổi tiếng nhưng mình không thể mượn được vì người khác đã mượn trước. Thật bất ngờ trong một kho sách của thư viện, có những cuốn sách đã đến với mình ngẫu nhiên và cho mình những kiến thức, bài học thực sự đúng lúc. Nó như là một bậc cầu thang cần thiết mình phải bước trước khi chạm được những cuốn sách mình tìm kiếm.
Mình cảm thấy biết ơn bản thân vì đã kịp hiểu ra nỗi nhọc nhằn, khó khăn của người viết để biết trân quý từng trang, từng dòng chữ và nhân duyên khi cầm trên tay cuốn sách. Khi chúng ta biết trân quý, biết ơn chúng ta sẽ chạm được những điều giá trị trong cuộc sống.
Bạn có thể thích