Giãn cách xã hội – cơ hội sống cuộc sống mong ước. Điều này nghe có vẻ khó tin và đi trái với xu hướng chung. Thế nhưng đây là cách mình đã áp dụng cho hai mùa Covid. Năm ngoái mới thực tập chút xíu. Mùa năm nay thành công hơn mùa năm ngoái.
Nhận được thông tin giãn cách toàn tỉnh. Nhà cách nhà, thôn cách thôn… không tụ tập từ hai người trở lên… Mình cảm thấy điều này rất bình thường. Bởi vì mình biết, điều này sẽ đến, sớm hay muộn thôi.
Ừ thôi, không tụ tập, không đi lại được thì cũng chẳng sao. Hưởng thụ cuộc sống hay không là do mình chứ đâu phải là ngăn cấm hay cho thả. Kinh nghiệm mùa dịch năm ngoái, cái gì cũng chờ hết dịch… Vừa hết dịch chưa kịp làm gì thì lại dịch đến. Năm nay mình không chờ để sống nữa. Không chờ hết dịch nữa. Giãn cách là cơ hội để mình sống cuộc sống mong ước.
Câu hỏi đầu tiên là mình muốn cuộc sống thế nào? Mình muốn cuộc sống thoải mái, hòa mình vào thiên nhiên, làm những thứ mình thích.
Cuộc sống thoải mái là gì?
Không bị gò bó trong không gian, gò bó trong suy nghĩ. Vậy thì mở hết tất cả các cửa trong nhà có để đón nắng, đón gió. Đi ra sân ngồi để không bị chắn bởi những bức tường. Dẹp bỏ suy nghĩ về dịch bệnh, phong tỏa, cách ly. Đời việc gì đến sẽ đến. Giữ một điều duy nhất trong đầu là 5K và không ra khỏi nhà khi không cần thiết.
Không ra khỏi nhà khi không cần thiết là một sự giải phóng suy nghĩ lớn lao rồi. Đó là giải phóng tâm mình khỏi cảnh bị bó buộc, bị hạn chế đi lại. Đó là giải phóng mình khỏi sự lo lắng, khỏi sự nghi ngờ, hối hận nếu nghe ai đó F0, F1 liên quan đến nơi mình đã đến. Giữ 5K rồi mà vẫn bị F0 thì đành chấp nhận. Cuộc đời luôn đem đến thứ mình phải trải qua để trưởng thành. Với mình, vậy là thoải mái.
Hòa mình vào thiên nhiên là gì?
Ngày thường thì đạp xe ra nơi thưa vắng nhà cửa, xe cộ, người ở, nhiều cây, nhiều không gian trống ngắm vạn vật cùng nhau hiện hữu. Xa xỉ hơn thì đi tắm biển, du lịch vùng quê, đồi núi, thành phố nào đó bình yên, xinh đẹp.
Giờ thì đơn giản là đi ra sân, trải chiếu nằm nghe tiếng chim hót, ngắm mây trôi trên bầu trời, ngắm nghía từng cái lá, chồi cây, bông hoa… Thiên nhiên quanh nhà có bao nhiêu thì ngắm cho bằng hết. Ngắm chi tiết, tỉ mỉ, toàn tâm…
Phơi nắng. Một ý tưởng mới. Trước giờ toàn sợ nắng vì nắng làm đen da. Bây giờ thì chẳng sợ đen, chẳng sợ xấu. Bởi vì đã học được một bài học rất lớn về yêu thương bản thân. Yêu cái phiên bản mà bản thân mình đang là.
Đã từ lâu không dùng mỹ phẩm nên ánh nắng mặt trời chỉ làm da mình đen hơn một chút chứ không gây nám hay bong tróc từng lớp như trước đây. Phơi nắng mình bị đen từ từ chứ không nám, đen xám, đen xạm và rất lâu mới nhả như lúc trước.
Gần đây có thêm thông tin là phơi nắng càng nhiều càng tốt. Nó trái với thông tin mà trước giờ mình biết là chỉ nên phơi nắng trước chín giờ sáng. Người nước ngoài họ thấy ánh mặt trời thì quý lắm. Họ rủ nhau đi tắm nắng. Mình còn chưa biết quan điểm nào đúng sai.
Vì là chưa biết thuyết nào đúng, thuyết nào sai nên mình lắng nghe cơ thể. Mình vừa phơi nắng vừa đọc sách hoặc vừa phơi nắng vừa mát xa, yêu thương cơ thể của mình.
Trước đây mình hay buồn về nếp nhăn, mảng tối màu trên da. Giờ mình yêu tất cả. Cơ thể mình được thế này là may mắn và hạnh phúc rồi. Chẳng cần phải ước gì thêm. Mình còn ước thêm cho hoàn hảo mới yêu thì hỏi ai yêu mình phiên bản hiện tại với những thứ không hoàn hảo này? Vậy là thương yêu bản thân nhiều hơn. Những thứ xấu xí cũng đáng để yêu.
Nhìn bóng mình che trên thân mình tạo ra một viền hồng thật đẹp. Cái viền hồng đó nhìn sâu vào bên trong da thịt. Đó là sự sống. Sự sống, năng lượng của mình đang chảy rần rần ở đó. Điều đó mới làm cho mình cảm thấy hạnh phúc, nhờ nó mà cuộc sống của mình mới đẹp và đáng sống được.
Vừa tắm nắng, vừa đọc sách, vừa mát xa, yêu thương cơ thể làm cho mình có cảm giác đang được đi tắm nắng ở biển, được đi spa ở một nơi mà mình mơ ước. Đó là spa có người chăm sóc cơ thể mình yêu thương mình hết lòng, không vì những thứ chưa hoàn hảo của cơ thể mình mà đàm tiếu sau lưng hay cố gắng mời mình mua sản phẩm hoặc dịch vụ chăm sóc da để xóa đi cái xấu đó. Có lẽ khó mà kiếm được một spa như thế.
À, để thêm phần sang chảnh, mình uống một ly nước atiso đỏ. Món này mình làm nước atiso đỏ để uống, còn lại cái bã, ngọt ngọt chua chua như mứt mình không nỡ vứt, để trong tủ lạnh. Nay mình múc ra vài thìa, lọc bã, cho vào ly, vậy là có một ly ước thanh thanh mát mát. Vừa tắm nắng vừa đọc sách vừa nhâm nhi ly nước thanh thanh. Thú vị đấy chứ nhỉ? Khác nào đang đi du lịch tiêu chuẩn nhiều sao?

Một ly nước thanh mát
Mình thích làm gì?
Mình thích tập yoga, thiền, đọc sách, viết, học vẽ, làm sữa hạt uống. Sáng mình dậy sớm thay vì nghĩ ở nhà thì cho phép bản thân dậy muộn. Mình tập yoga và thiền trong tiếng nhạc dịu êm. Ngày thường vội vã, nay thời gian có dư một chút thì tập yoga thư thả hơn. Thiền lâu hơn một chút.
Thực ra thì mình chưa thiền được nhưng mà mình có thể ngồi tĩnh tâm được khoảng 30 phút. Từ ngày ngồi như thế đã thấy cuộc sống tốt hơn rất nhiều. Hôm nào nhập thiền được thì ngồi được lâu hơn, khoảng bốn lăm phút. Hôm ấy trong lòng sảng khoái lắm, như là nở hoa.
Lúc trước mình ước khi nào nghỉ hưu thì sẽ làm sữa hạt uống. Giờ nghĩ khác. Ngày nghỉ, làm sữa hạt uống. Mình làm sữa hạt gồm: mè đen, óc chó, hạt điều, lạc rang, hạt bí ngô. Hôm nào làm việc ở nhà hay viết lách, mình thích được nhấm nháp ly sữa hạt tự làm. Vậy là chẳng cần chờ đến lúc nghỉ hưu mới làm được sữa hạt để uống. Khi nghỉ hưu có khi chán uống sữa hạt, lại thích làm thứ khác.
Mình viết như là một nhu cầu hàng ngày. Lúc đầu cũng tập, cũng mục tiêu mỗi ngày phải viết. Bây giờ thì viết bất cứ khi nào nghĩ ra điều gì đấy trong đầu. Đôi khi là những ý tưởng, đôi khi là vài câu hay ho chợt nảy ra trong đầu. Viết, với mình giờ là để giải phóng suy nghĩ, cảm xúc chứ không phải là một mục tiêu. Vì vậy mình đã lập ra trang Viết Cho Nhau để viết những bài ngăn ngắn, sau đó mình lập Blog Phunulangyen để viết những bài dài dài.
Lúc này thi thoảng mình tập vẽ theo livestream trên Facebook. Vẽ là một kỹ năng chứ không phải là năng khiếu. Một người làm Youtube về vẽ, người nước ngoài đã trả lời người hâm mộ như thế. Tất nhiên phải trừ các họa sĩ tài năng rồi. Bạn đó còn nói là 99% học vẽ thành công là do tập luyện.
Mình không tin lời bạn đó cho đến sau khi học xong hai buổi livestream trên Facbook. Bản thân mình khi mới nhìn hình mẫu đã tự cho rằng mình không thể vẽ được. Mình đã từng nhìn hình mẫu, cười trong khi thầy đang nhiệt huyết giảng giải về vẽ phác họa.
Mình không tin là mình có thể vẽ được đến mức thầy bắt đầu cầm bút lên vẽ mình vẫn còn ngồi nhìn ngắm tấm hình như một người ngoài cuộc. Khi thầy nói không cần vẽ hết những thứ nhìn thấy, chỉ vẽ những thứ ấn tượng nhất, thầy chọn đối tượng vẽ, bắt đầu đo kích thước vật muốn vẽ. Đến lúc đó, mình mới tin là mình có thể bắt đầu thử và đi kiếm bút và giấy.
Cùng với sự hướng dẫn của thầy, cuối cùng mình cũng vẽ được ra hình hài. So với thầy, với mọi người thì mình chẳng dám nhưng so với bản thân trước khi vẽ và sau khi vẽ thì đúng là mình đã đi một quãng đường rất xa. Vẽ tiêu tốn thời gian số một. Vậy nên ai quá dư thời gian thì môn vẽ sẽ là cộng tác viên đắc lực giúp bạn giết thời gian thành công.

Từ suy nghĩ không thể, đến cuối cùng thì nó cũng có được hình hài
Tổng kết lại mình đang sống cuộc sống mà mình mong ước, có phần sang chảnh. Mình không đủ tiền và không có mong muốn sống cuộc sống hưởng thụ vật chất nhưng mình có cái thú biến những thứ bình thường thành những thứ độc đáo, xuất sắc. Mình muốn mọi thứ có thể tạo ra những giá trị tốt nhất mà nó có thể. Thời gian của mình không khi nào trống. Mình luôn lấp vào đó những thứ mà mình muốn làm.
Từ ngày vào nhóm Lối sống tối giản, mình càng phát huy tích cực suy nghĩ này. Mình bớt những thứ vật chất không cần thiết, mình bỏ những suy nghĩ mông lung. Sau khi tối giản được những thứ đó, đầu óc mình thông suốt, cảm xúc mình tốt đẹp, năng lượng mình tăng lên, lúc nào mình cũng sắp xếp để làm được những điều mình thích. Mình có thời gian để tập yoga, viết, đạp xe, yêu thương, chăm sóc bản thân. Lúc trước mình cũng thích những điều này và luôn suy nghĩ: chờ đến lúc nghỉ hưu. Giờ thì mình không chờ nữa. Just do it (làm đi thôi)!
Bây giờ, giãn cách xã hội toàn miền Nam, với mình không có gì phải lo lắng cả. Mình lại có thêm những ngày được sống cuộc sống mơ ước.
Cảm ơn bạn đã đến với Phunulangyen để mình có dịp được chia sẻ những trải nghiệm của mình với bạn.