Mình vừa tham gia một trải nghiệm thử thách “20 ngày phá vỡ sự trì hoãn”. Sau thử thách mình đã khám phá khá nhiều điều thú vị về bản thân. Mình cũng học được nhiều cách để không trì hoãn. Quan trọng nhất là một bí quyết hoàn thành những điều mình muốn một cách nhẹ nhàng, bình an và hạnh phúc. Bài biết hôm nay mình chia sẻ với các bạn về những giá trị này nhé!
Tại sao mình lại tham gia thử thách “20 ngày phá vỡ sự trì hoãn”?
Lý do thứ nhất, thử thách đến đúng lúc, phù hợp nhu cầu của mình. Ngay lúc mình đang nghi hoặc bản thân rằng, liệu mình có phải là người trì hoãn? Mong muốn tìm một giải pháp để vượt qua sự trì hoãn đó.
Thứ 2, thử thách phá vỡ sự trì hoãn diễn ra tại thời điểm mình có thể sắp xếp được thời gian.
Thứ 3, 20 ngày là khoảng thời gian phù hợp để mình có thể thử thách bản thân làm một điều gì đó mới mẻ.
Kết quả mình nhận được là gì?
Đầu tiên là mình đã tham gia thử thách đầy đủ làm bài tập theo yêu cầu từng ngày một.
Thứ 2, 20 ngày trôi qua mình nhận ra mình không phải là người trì hoãn. Mình đã tách nhầm bản thân, không yêu thương bản thân mình đầy đủ. Sự cố gắng làm việc hàng ngày, sống tốt hàng ngày đã là một điều đáng trân trọng và biết ơn bản thân.
Thứ 3, Để làm một việc gì đó mới hàng ngày thực sự là không khó.
Thứ 4, sự trì hoãn đến từ việc mình quá ôm đồm nhiều thứ, tham lam làm một lúc quá nhiều việc. Cuối cùng mình không làm được việc gì trọn vẹn nên đổ lỗi cho bản thân. Mình không muốn bắt đầu làm việc gì đấy bởi vì mình cảm thấy quá áp lực, sợ hãi áp lực đó. Bản thân mình cảm thấy việc đó quá khó khăn. Việc đó cần nhiều thời gian, nhiều năng lực trong khi mình đang làm rất nhiều việc khác.
Thứ 5, việc trì hoãn đến từ việc không bắt đầu thực hiện mà đến từ việc lo lắng quá nhiều về việc mình sắp làm. Mình trông đợi một điều gì đó sẽ giúp mình làm tốt hơn điều mình đang trì hoãn. Mình nhìn thấy một chặng đường quá dài với khối lượng công việc đề sộ làm mình cảm thấy choáng ngợp, bất lực. Vì thế mình đã né tránh việc bắt đầu, để nó lại chờ nó có một dịp tốt hơn. Ví dụ như có thời gian, có cảm hứng, có đủ kỹ năng, có đủ thông tin, có đủ tài giỏi…
Thứ 6, bên cạnh việc thực hành các bài tập trong chuỗi thử thách mình vẫn hoàn thành một công việc có giới hạn thời gian. Mình cũng dành thời gian cho các mối quan hệ cần thiết. Những ngày này mình chỉ tập trung vào ba việc này. Những việc làm, thói quen hàng ngày khác được tạm ngưng lại. Đây là một bài tập nâng cao để mình có thể áp dụng thực hành thử thách ngay trong chính công việc thường ngày của mình.
Thứ 7, mình đã sắp xếp thời gian hài hòa cho từng việc và cơn nghiện lướt mạng không có điểm dừng của mình được cắt một cách nhẹ nhàng.
Mọi việc diễn ra trong thời gian thử thách chính là bài tập chọn những thứ quan trọng và muốn làm ngay. Sau khi hoàn thành chuỗi thử thách đồng thời hoàn thành luôn cả công việc có áp lực về thời gian mình hiểu ra rằng bản thân mình không phải là một người trì hoãn.
Mục lục
Mọi việc đều hoàn thành khi chúng ta bắt đầu
Chỉ cần chúng ta chọn bắt đầu và làm công việc đầu tiên thì sau đó mọi thứ sẽ được diễn ra theo tuần tự. Có thể bạn chưa học về kỹ năng đặt mục tiêu, cách làm thế nào để hoàn thành mục tiêu của mình. Điều đó không quan trọng, nếu như trong bạn đang có quá nhiều hồ nghi, hoang mang, bối rối. Quên hết mọi thứ đó đi, bởi vì đó là một trong những điều bạn chưa đủ kỹ năng, chưa đủ kiến thức. Càng tập trung vào nó, càng khiến cho bạn lo lắng, sợ hãi đến mức không dám bắt đầu.

Bước qua trì hoãn bằng cách đắt bước chân đầu tiên
Bạn chỉ cần nghĩ đơn giản một điều rằng, bạn muốn làm việc ấy và bắt tay vào làm. Làm gì cũng được, đừng suy nghĩ nhiều. Bạn có thể bắt đầu bằng việc tìm kiếm thông tin, tra cứu hoặc tìm kiếm cách làm. Lên kế hoạch để làm việc bạn đang trì hoãn. Khi lên kế hoạch làm việc, bạn có thể sẽ gặp phải một tảng đá ngăn cản việc thực hành đưa những điều bạn viết trên giấy thành hiện thực. Lúc này bạn có thể sẽ dừng. Bạn sửa đi sửa lại mãi kế hoạch vì không hài lòng.
Bạn biết không, chẳng có ngày nào là bạn đầy đủ, cũng chẳng có ngày nào là tốt nhất. Giây phút tốt nhất là ngay lúc này. Cứ bắt tay vào làm, bất cứ việc gì bạn thấy có thể làm ngay trong vòng 5 phút và có thể làm trong ngày hôm nay, ngày mai, ngày kia và ngày sau…Đơn giản thôi, bạn chỉ cần 5 phút mỗi ngày và đều đặn mỗi ngày. Bạn cần tạo ra một nhu cầu làm việc mà bạn đang trì hoãn giống như đánh răng, rửa mặt, ăn, uống… mỗi ngày.
Xem những việc bạn đang trì hoãn như là một việc bình thường. Bạn chỉ cần bắt đầu làm những thứ rất đơn giản trong nhiều ngày liên tục đủ để thành thói quen. Khi làm, thực tế sẽ dạy bạn rất nhiều thứ. Bạn sẽ biết rằng hôm nay mình cần phải làm gì. Công việc ngày hôm qua phải làm như thế nào để tốt hơn. Tiếp theo sẽ phải làm việc gì. Như thế bạn sẽ đi từng bước, từng bước một và hoàn thành công việc từng trì hoãn.
Đó chính là bài học làm thế nào ăn thịt con voi. Chẳng ai có thể ăn một lúc hết cả con voi được mà chỉ có thể ăn hết nó bằng cách chia nhỏ nó ra từng phần, thậm chí từng miếng một vừa miệng. Như thế bạn sẽ làm việc mà không bị áp lực. Bạn sẽ hoàn thành mục tiêu trong hạnh phúc chứ không phải bạn hì hục chạy cho tới đích, sau đấy không bao giờ dám ngoảnh mặt nhìn lại quãng đường mình đã qua. Mọi hành trình đầu bắt đầu bằng một bước chân, hãy mạnh dạn bước bước chân đầu tiên.
Một trải nghiệm về cách hình thành một thói quen bị trì hoãn
Mình kể cho bạn nghe về trải nghiệm hình thành thói quen chạy. Ban đầu mình đặt mục tiêu chạy 5 km. Mình cảm thấy rất khó chịu, cơ thể nặng nề, bước chạy mệt mỏi. Mình cố thực hiện mục tiêu bằng cách hàng ngày chạy rất mệt mỏi, bực bội, căng thẳng. Mình luôn phải nỗ lực, đấu tranh trước khi xỏ chân vào giày. Một cuộc đấu tranh nội tâm ghê gớm, có dậy không, có chạy không, có xỏ chân vào giày, …
Cuối cùng, mình đã đạt mục tiêu 5 km. Ngay sau đó, mình dừng lại và không chạy nữa. Bởi vì mình đã kiệt sức, mình không muốn mỗi ngày lại phải đấu tranh bản thân, lê từng bước chân để qua được 5 km. Sau này mình không muốn làm điều đó nữa sau đó.
Mình cố quay lại chạy sau vài lần nhưng không thành công, vòng lặp cũ xuất hiện. Sợ chạy! Gần đây mình đã chạy lại trong một tâm thế rất nhẹ nhàng, như là một cuộc dạo chơi. Mình không đặt mục tiêu chạy bao nhiêu km nữa mà chỉ chạy mệt thì nghỉ. Mình chọn chạy trong lúc trời nắng để tận hưởng việc phơi nắng (hàng ngày mình có lịch phơi nắng). Vừa chạy, vừa phơi nắng giúp mình tiết kiệm thời gian. Mình tập trung vào việc phơi nắng, không còn quan tâm đến mục tiêu là chạy nữa. Lúc đấy bắt đầu mệt thì mình động viên bản thân cố thêm một tí, một tí, một tí rồi nghỉ lúc nào mình muốn.
Và một điều kỳ diệu đã xảy. Mình đi Đà Lạt chơi và đã chạy được 6km rất nhẹ nhàng trong tiết trời lạnh. Mình thấy thời tiết ở Đà Lạt rất có cảm hứng để chạy và chạy mệt thì dừng lại. Thực sự là mình rất hạnh phúc sau khi chạy. Không phải là quãng đường chạy 6km mà cảm giác thích thú, hạnh phúc sau khi chạy. Đó là nguồn cảm hứng, động lực khiến mình muốn chạy. Giờ thì mình có thể chạy bất cứ khi nào.
Làm thế nào để không trì hoãn”
Khi bạn muốn làm gì, hãy lấy động lực từ bên trong thay vì tìm động lực bên ngoài. Đừng làm điều gì khi chỉ vì một ai đó hay một một điều gì đó nằm ngoài sự kiểm soát của bạn.
Muốn làm điều gì hãy để bản thân mình cảm nhận được đó là việc tốt cho bản thân, nên làm, cần làm. Làm việc đó sẽ mang lại lợi ích gì cho bản thân, cho cộng đồng và người khác. Tự hỏi việc đó có mang lại cho bản thân niềm vui, thôi thúc, thỏa mãn không? Mình có muốn nó thành một phần cuộc sống của mình hay không?
Khi bạn đặt mình vào tâm thế như vậy, bạn sẽ cảm thấy thoải mái để làm việc đầu tiên. Khi đặt bản thân mình vào một bối cảnh có trường cảm xúc thoải mái, dễ chịu, tự nguyện bạn sẽ dễ dàng bắt đầu thực hiện. Việc lặp lại công việc đó để tạo thành thói quen sẽ trở nên dễ dàng hơn. Cho bản thân một cơ hội để bắt đầu làm việc mà bạn trì hoãn bằng sự yêu thích, sự tử tế và thấu hiểu bản thân
Không gắn công việc đang trì hoãn với kỳ vọng ở bản thân quá cao, đặt mục tiêu quá lớn và bắt đầu với tâm lý bắt buộc phải, nặng nề.
Giờ thì mình chọn tâm thế sẵn sàng bắt đầu làm việc mình từng cho là trì hoãn với một tâm thái yêu thương, nhẹ nhàng, vui vẻ. Mình xem đó là một việc đang sắp xếp để làm chứ không gắn nhãn là “việc trì hoãn”. Mình lên danh sách những việc đang chờ và chọn việc nào làm trước hay được ưu tiện tập trung trong thời gian nào. Mình đã từng làm những việc trì hoãn theo cách bình an, nhẹ nhàng, hạnh phúc.
Bài viết liên quan