“Buông mình. Gặp MÌNH” – chương trình yoga retreat tại Núi Tượng Education Stay là một cái duyên trong hành trình buông mình của mình. Một trải nghiệm rất sâu và giúp mình gọi tên đúng hành trình ngay lúc này của mình. Qua đó cũng nghiệm ra rằng, mỗi một lần buông mình lại được gặp mình sâu hơn một chút. Chuỗi bài viết này là một lời cảm ơn của mình tới bản thân đã buông mình, cảm ơn chương trình đã đến như một cái duyên xinh yêu dành cho mình.
Mục lục
Buổi đầu lạ lẫm, bỡ ngỡ: ta – mình – người khác
Cái lạ lẫm đến từ ánh nhìn đầu tiên. Cô bạn đồng hành cùng xuống xe ngồi kế bên xa lạ đến mức đúng là … chưa gặp lần nào. Bước xuống xe lạ lẫm nhìn nhau, đường ai nấy đi. Hai người đi hai hướng. Nhưng ơ kìa, hình như là cả hai đang cùng tìm một thứ: đường vào Núi Tượng Education Village Stay.
Vào tới nơi, có vài người đang ngồi ở bàn ăn. Có người lạ, có người quen. Mọi người dè dặt chào nhau đúng kiểu lần đầu tiên gặp mặt. Nó vừa đủ để người khách thấy được đón chào, vừa đủ để những người chủ nhà thấy khách cũng … muốn tiếp.
Bữa trưa cũng lạ lạ vì vị đồ ăn nhàn nhạt. Nhìn quanh không thấy chén nước mắm chợt nhớ rằng, trên bàn là đồ ăn chay.
Sau bữa trưa chữa đói thì được dẫn đến phòng ở cho ba người. Câu đầu tiên nhận được là: có bạn xí một cái giường riêng trong phòng ba người vì khó ngủ. Ừ, lạ nhau mà!
Buổi chiều check in cảm xúc… Ừ, có mấy người thôi nhưng mà cũng lạ lắm, cũng ngại lắm. Ai cũng buông chút rèm giữ cho mình một khoảng riêng tư đủ để an trú trong đó.
Ta – Mình – Người khác, ba ngôi rất rõ ràng, phân biệt “nước sông không phạm nước giếng”. Ta đang đi tìm Mình và chưa gặp được Người Khác.
Buông mình, gặp mình – phiên bản chưa từng thấy
Những bước chuyển động đầu tiên. Những e dè được gợi mở bằng lời đề nghị: Chúng ta cùng đồng sáng tạo trong mọi trò chơi, mọi hoạt động. Tờ chương trình chỉ là một kịch bản khung để mọi người cùng biến tấu. Buông mình đầu tiên là ngay giây phút này.
Những trò chơi giúp mọi người dần buông mình từng chút, từng chút một để cuối cùng là gặp được chính mình ở một chiều thật sâu bên trong đề biết rằng, ta đã mang nhiều lớp cảm xúc đè nén để không thể hiện được con người thật bên trong của mình.
Những e ngại dần được đặt xuống. Những cái tôi thu hẹp dần. Một phần vòng tròn kín đáo, riêng biệt của từng người được vỡ ra và dần hòa vào nhau. Cái tôi được giữ khư khư bao năm nay được buông xuống bởi khi lột hết những cảm xúc dồn nén, vỏ bọc thì người bên cạnh cũng có nỗi sợ và hạn chế giống mình.

Mỗi mình là một phần của vòng tròn bé xinh
Ừ nhỉ, ai cũng có cái cao ngạo, riêng biệt theo cách này hay cách khác nhưng đó là cách chúng ta gói ghém chính mình để cho người khác nhìn vào một phiên bản ta khác với chính con người thật bên trong.
Sau khi buông dần chính mình mới gặp được một mình trần truồng khác với những gì trước giờ thể hiện: mình không thích chốn đông người, không thích bộc lộ bản thân trước người khác, không thích chơi những trò chơi tập thể… Thật ra thì, bên trong mình vẫn có một điều khao khát: thể hiện bản thân theo cách mình muốn, là chính mình không có ai phán xét, phẩm bình. Mình muốn là mình theo cách tự nhiên nhất.
Retreat “Buông Mình, Gặp Mình” cho mình làm điều đấy! Mình được cất đi những lớp vỏ cứng đã tạo ra bao năm qua mà mình cho rằng đó là bản thân mình. Buông mình rồi mới biết là bên trong mình còn có một mình khác. Mình – phiên bản đó rất lạ, rất mới và rất đẹp.
Gặp mình, gặp thêm những mình khác
Buông mình để gặp mình – phiên bản thật, không lớp màng che đậy. Buông cái tôi của mình xuống, mở lời hỏi người bên cạnh vừa xuống xe cùng một điểm bằng câu check in đầu tiên: “bạn đang tìm đường về Núi Tượng à”, sau đó là “đi bộ hay gọi người ra đón”. Điểm “gặp” nhau từ câu check in đầu tiên.
Thế rồi cùng ăn trưa chung, cùng ở chung phòng, ngủ chung giường, cùng chung nhau một phần của vòng tròn bé xinh, cùng nhau chơi những trò chơi, chung một không gian sống với những cảm xúc yêu mến, chung một chuyến xe không ổn chút nào, chung một hành trình về nhà vất vả!
Hành trình buông mình diễn ra thế đấy, với tất cả mọi người! Những lớp vỏ bọc dần được lột ra. Những lớp giấy gói viên kẹo chính mình được gỡ ra. Gỡ hết giấy rồi thì chỉ còn lại viên kẹo trần truồng. Viên kẹo nào cũng ngọt, cũng thơm chỉ có điều mỗi viên kẹo mang một hương vị riêng.
Buông những phán xét, buông những dè chừng, buông những điều không muốn người khác làm cho mình để đến với nhau theo cách tự nhiên như nó vốn là. Những cái chung hiện hữu mỗi lúc mỗi đầy hơn.
Cái riêng được bỏ xuống thì cái chung sẽ xuất hiện. Điều này có vẻ đúng mà có vẻ cũng không đúng lắm. Có lẽ là cái chung có sẵn trong mỗi người rồi nên khi cái riêng có dịp được bỏ xuống thì cái chung mới cùng nhau xuất hiện nhiều thế.
Buông mình, gặp mình rồi còn gặp thêm được nhiều mình khác. Buông thật nhiều thì sẽ có thêm nhiều điều mới mẻ, thêm bạn bè thú vị, thêm những trải nghiệm làm dày hơn cuộc sống này.
P/S: Mời các bạn đón đọc phần 2 ở đây.
Bạn có thể thích