Hôm nay là ngày 29 Tết… Các bạn chuẩn bị Tết thế nào rồi? Năm nay, lần đầu tiên từ khi lập gia đình, mình thấy chuẩn bị Tết thảnh thơi và có tâm trạng muốn đón Tết. Có lẽ Tết và cuộc sống vốn dĩ đơn giản và nhẹ nhàng thế này nhưng mà chúng ta đã biến Tết thành một nỗi ám ảnh đáng sợ, nhất là với phụ nữ lập gia đình.
Từ khi kết hôn, Tết trở nên áp lực
Từ khi trưởng thành, mình vẫn giữ một quan điểm nhất quán, duy nhất: Tết là chơi, nghỉ ngơi, hưởng thụ. Những năm độc thân, không về nhà thì mình thường lên kế hoạch đi du lịch, đi chơi trong suốt mấy ngày Tết. Sau mỗi kỳ Tết là mình được sạc đầy năng lượng. Mọi thứ thay đổi ngay năm đầu tiên kết hôn. Cuộc sống hai mình bắt buộc mình phải thay đổi hoàn toàn quan niệm về Tết. Tết là nhất – nghĩa là mọi thứ đều mới nhất, tốt nhất, nhiều nhất, đẹp nhất, lo nhiều nhất, áp lực nhiều nhất, vui ít nhất…
Thực ra thì Tết có hai mình lo, nên bản thân mình cũng không phải lo lắng nhiều nhưng mỗi người một ý, mỗi người một quan niệm mà chẳng ai tỏ tường và chịu thấu hiểu nhau. Vì vậy mà gây áp lực cho nhau. Mình không được làm theo ý của bản thân mà không biết cách khiến người khác tâm phục, khẩu phục nên trở nên oán trách người khác và giày vò bản thân.
Từ khi trong tâm khởi lên oán trách người, bản thân tự thấy trở thành nạn nhân thì mình chính thức nhóm một lò lửa trong lòng. Cái lò lửa ấy lúc phừng phừng, lúc lại âm ỉ cháy nhưng tuyệt đối chưa bao giờ tắt. Chỉ cần một câu nói, một thái độ, một ánh mắt của người khác không vừa ý mình thì nó như một chiếc lá khô, rơi vào lò lửa. Chỉ chực có thế, ngọn lửa bùng lên cháy dữ dội. Việc không có gì, chuyện không có gì đáng để bực tức, nóng giận nhưng mình có thể nổi nóng bất cứ khi nào. Bởi vì cơn nóng giận có sẵn trong tâm chứ không phải là người khác gây ra. Người khác chỉ là một tác nhân giọt nước làm tràn ly.
Một lần nóng giận như thế mình lại ghim vào lòng việc người khác làm mình tức giận. Khi có chuyện liên quan đến người đó, mình lại lôi chuyện này ra để thêm một lần hâm nóng cơn giận và thiêu cháy mối quan hệ. Cứ thế, tháng này sang tháng khác, năm này sang năm khác lò lửa ngày càng được hun đúc và trở thành một lò thiêu hủy hoại cuộc sống, hủy hoại bản thân và những người thân yêu nhất của mình. Ngày Tết, chính là thời điểm thích hợp để bùng cháy mọi thứ được dồn nén trong tâm.
Tại sao Tết lại là thời điểm bùng nổ giận dữ? Bởi vì cả năm mới có dịp Tết mọi người ở nhà cùng nhau dài ngày nhất, làm nhiều việc nhất cho gia đình và liên quan đến nhau, mọi thứ dồn vào Tết. Thời gian chuẩn bị Tết, oái oăm thay chỉ có một hai ngày sau khi nghỉ làm. Một núi công việc thường ngày dồn cả năm, làm trong một vài ngày, lại thêm nhiều việc Tết mới làm. Thời buổi này nói là lo Tết sớm từ giữa năm thì ít ai làm và chấp nhận. Bởi vì mọi thứ đều sẵn sàng, càng gần Tết càng có nhiều cơ hội mua sắm. Làm nhiều việc, trong thời gian ngắn như thế, áp lực là không thể tránh khỏi. Áp lực là mồi ngon cho những cơn nóng giận.

Xuống phố ngắm Tết
Tết này dỡ rào áp lực
Sau bao nhiêu năm quan sát bản thân, quan sát việc chuẩn bị Tết, mình dần nhận ra những điều không phù hợp này. Năm nay mình quyết định định thay đổi mọi thứ. Thay đổi lớn nhất là bản thân. Mình không dồn mọi thứ lại và cố nhét qua cổ chai như trước đây. Tết hay không Tết thì mình vẫn sống cuộc đời của mình. Vậy nên những công việc dọn dẹp gắn với đời sống thường nhật, mình làm hàng ngày chứ không chờ tới Tết. Đến Tết chỉ cần làm qua như một lần dọn dẹp thường ngày là xong. Nếu Tết có việc khác quan trọng hơn thì việc dọn dẹp mình có thể không làm. Bởi vì dọn dẹp hay không thì cuộc sống vẫn không ảnh hưởng.
Những thứ bất đồng quan điểm mình học cách chấp nhận sự khác biệt trong tư suy và quan điểm. Ở ngoài xã hội có phải là mình đã làm điều này rất tốt? Hà cớ gì lại không đón nhận sự khác biệt của người thân yêu? Mình không chấp nhận sự khác biệt của người khác thì không ai đón nhận sự khác biệt của mình? Càng là người trong nhà thì càng phải hòa nhã, ân cần và yêu thương, rộng lượng nhiều hơn.
Tết mình vẫn giữ quan điểm mua sắm vừa đủ dùng. Bản thân mình quyết định được điều gì thì mình sẽ dựa theo tiêu chí này mà làm. Như vậy đỡ tốn thời gian suy nghĩ, mua sắm, sắp đặt, dọn dẹp. Những thứ mua cho mọi người trong nhà vui thì mình cũng hoan hỷ. Chẳng phải Tết là để vui? Mình đã dẹp được sự bực bội, khó chịu khi phải mua thứ mình không thích. Khi mình làm người trong nhà vui thì mọi người cũng sẵn sàng làm cho mình vui. Người một nhà đừng nặng lời hay nghĩ xấu về nhau.
Những việc người khác làm mình không vui thì nói luôn một cách chân thành: Ngày hôm nay con/em/vợ/chị/bác/mự… đã làm rất nhiều việc, rất cố gắng và thấm mệt. Có những việc không tốt, không vừa ý nhưng làm rồi thì mọi người vui vẻ đón nhận. Nếu không đón nhận, ai làm tốt hơn vui lòng làm lại việc đó. Mong mọi người ghi nhận là con/em/vợ/chị/bác/mự… đã cố gắng hết sức. Bản thân mình chấp nhận việc việc mình làm chưa đủ tốt, thế là xong một việc không như ý.
Thực ra, trong trường hợp này, chỉ cần bản thân được người nhà ghi nhận sự cố gắng là trong lòng ấm áp rất nhiều. Nếu không ai ghi nhận bản thân thì tự ghi nhận bản thân cũng là một cách an ủi. Việc người khác không ghi nhận cũng một phần do mình thiếu sự ghi nhận bản thân và ghi nhận sự nỗ lực của người khác. Cuộc đời này như một con lắc, mình tác động vào nó một lực thế nào thì nó trả lại một lực như thế để trở về trạng thái đứng yên. Nếu chưa được ai đó ghi nhận thì mình chủ động tìm cách ghi nhận người đó những việc xứng đáng.
Mình biết nhận mình sai, thiếu sót. Điều này khiến cho người khác không cảm thấy khó chịu về mình nữa. Bản thân mình cũng biết thêm một điều chưa tốt để hoàn thiện bản thân. Trong tất cả những điều mình làm để cải thiện mọi việc ngày Tết thì đây là việc khó nhất. Bởi vì mình đã ở quá lâu trong môi trường và thói quen đổ lỗi. Mọi việc không thuận xảy ra, mình luôn nghĩ đó là lỗi của người khác. Mình là nạn nhân, mình vô tội. Người khác bảo chuyện không đáng làm ầm mình càng làm cho nó lớn hơn, bởi vì mình đang thấy thế. Từ khi biết nhận lỗi, mình thấy, việc đó… nhỏ thiệt. Chỉ có sự nóng giận và bướng bỉnh của mình mới lớn thôi!
Sau một thời gian dài trăn trở, hoàn thiện bản thân, giờ mình mới nhìn thấy rõ được mọi việc. Thành quả của hành trình hơn mười năm học hỏi, sửa chữa bản thân từng chút một giờ đã đến ngày hái quả. Niềm hạnh phúc lớn nhất của mùa chuẩn bị Tết năm nay là không còn thấy áp lực mà cảm thấy vui mặc dù năm nay làm nhiều việc hơn mọi năm. Một phần thưởng khác cũng lớn không kém là người trong nhà cũng đã ôn hòa hơn. Cả nhà đã có những ngày chuẩn bị Tết thực sự bên nhau, chung tay, chia sẻ, thấu hiểu và yêu thương. Mình đã nói “không” – “có” – “chấp nhận” hài hòa trong mọi việc.
Năm mới, chúc những thành quả phát triển bản thân đơm hoa kết trái nhiều hơn nữa. Tết là vui! Năm mới và cuộc sống là hạnh phúc! Chắc chắn thế!
Chúc các bạn một năm an vui! Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Phunulangyen trong suốt một năm qua.
P/S: Nếu bạn muốn Tết không áp lực, thử áp dụng những điều này nhé! Nếu bạn cần tường tận hơn mọi việc thì đặt lịch hẹn với mình nhé!
Bạn có thể thích