Cuộc sống cần cả “hoa hồng” con nhé!

Luật sư viết sách về nuôi dạy con, tại sao không? Bạn mình - Luật sư Nguyễn Thị Vân Trang - làm việc và sinh sống ở Hungary. Thời điểm này một năm trước, Trang ra mắt cuốn sách về nuôi dạy con có tựa “Lá thư dưới gối”. Mình đọc sách và có cảm giác thân quen đến 80% nội dung cuốn sách. Trong đó mình ấn tượng nhất cách Trang đưa cái Đẹp vào cuộc sống để dạy con gái và mình đã có cuộc rò chuyện với Trang về điều đó. Mời các bạn đọc bài viết phía dưới!
P/S. Hôm nay mình đăng bài viết này ở đây để lấy thêm động lực cho bước tiến tiếp theo trong nghề viết của mình là “viết sách”. Viết là cách để mình giữ lửa nghề luật sư và cân bằng cuộc sống. Các bạn đọc bài viết này thì cho mình một lời cổ vũ bằng cách bình luận nhé!

Nguyễn Thị Vân Trang, tác giả cuốn sách “Lá thư dưới gối”, dạy con cách đưa cái Đẹp vào cuộc sống.

Cái Đẹp ở đây có thể là một bữa ăn ngon trên một bàn ăn được trình bày đẹp mắt. Là khi học hành căng thẳng quá thì ngồi vào đàn chơi một bản nhạc như cách để xả stress. Là tính thẩm mỹ trong cuộc sống thường ngày như phối một bộ quần áo sao cho phù hợp. Là cả gia đình thường xuyên cùng đi xem các loại hình nghệ thuật và thảo luận …” – Nguyễn Thị Vân Trang.   

Trong cuốn sách “Lá thư dưới gối” dành tặng con gái, có nhiều đoạn viết về nghệ thuật như điện ảnh, âm nhạc, thời trang, kịch… trong cuộc sống thường nhật. Tại sao Trang dành nhiều thời gian dạy con làm giàu tâm hồn, cảm xúc, đời sống tinh thần?

Có lẽ lý do đầu tiên là mình rất yêu nghệ thuật. Mình thuộc thế hệ 7x sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Khi ấy, cuộc sống vật chất khá nghèo, nhưng đời sống tinh thần lại vô cùng giàu có. Người ta gặp nhau không nói về tiền, về đất như bây giờ mà nói về nghệ thuật. Cũng không hẳn là cao siêu, chỉ là trao đổi về những bản nhạc hay, những vở kịch mới…

Bố mình là bác sĩ, nhưng đồng thời cũng là nhạc sĩ, người đã dành cả đời để nghiên cứu và đưa vào thực hành liệu pháp âm nhạc trong chữa trị bệnh nhân tâm thần. Ông là học trò cưng của nhạc sĩ Vũ Trọng Hối. Ngày bé, mình hay được bố đưa đến các buổi gặp gỡ với các cô chú văn nghệ sĩ như nhạc sĩ Tôn Thất Chiêm, ca sĩ Lệ Quyên, ca sĩ Hồng Liên… Khi gặp nhau, họ cùng hát, cùng nghe nhạc… Đắm chìm trong không khí đó, nghệ thuật đã thấm vào mình từ khi nào không biết nữa. Mình cũng học violin một thời gian, kéo đàn như mèo hen nhưng cũng gọi là có học nhạc cụ.

Khi mình học tiểu học ở Hà Nội, trường có lớp dạy kịch nói, do thầy cô của Cung văn hóa thiếu nhi Hà Nội xuống tận trường dạy. Mình theo học và mê kịch nói kinh khủng. Vì niềm đam mê này, trước ngưỡng cửa chọn trường đại học, mình đã từng có ý định thi vào khoa đạo diễn trường Nghệ thuật sân khấu II, thậm chí còn lên tận trường để học lớp luyện thi mùa hè.  

Tuy nhiên, cuối cùng thì mình chọn học luật. Với một nghề có vẻ thiên về lý trí và khô khan thì nghệ thuật là nơi nuôi dưỡng cảm xúc tâm hồn cho mình. Bố mình cũng thế, là bác sĩ, nhưng ông ứng dụng thành công liệu pháp đưa âm nhạc vào trị liệu cho bệnh nhân. Ông cho rằng, bệnh nhân tâm thần phát bệnh vì tâm lý bị ức chế nên cần cho họ nghe nhạc cổ điển để khơi mở. Vì thế mình hiểu sâu sắc hơn những giá trị của nghệ thuật trong sự phát triển của con người.

Khi kết hôn với người chồng cũng yêu cái đẹp, yêu nghệ thuật, vợ chồng mình nhận thấy những điều đó là không thể thiếu trong đời sống tinh thần. Vì vậy, ngay từ khi các con còn bé, tụi mình đã đưa con cùng đi xem triển lãm tranh, xem kịch, xiếc, múa rối, hòa nhạc, ca nhạc, phim … Nói một cách khác, gia đình mình thường ưu tiên chọn xem các loại hình nghệ thuật cho hoạt động chung.

Nếu một người chỉ có lý trí và các con số, thì thật là khô khan, đúng không? Chúng ta cần có nghệ thuật để cái cây tâm hồn được tưới tắm, nuôi dưỡng mình trong lúc khó khăn, lo toan, bộn bề của cuộc sống.

La thu duoi goi

Các con của Trang đã ứng dụng các môn nghệ thuật vào cuộc sống thế nào?

Tụi mình sống ở Châu Âu, nơi nghệ thuật được đưa vào các hoạt động giáo dục một cách rất tự nhiên và thường xuyên. Từ mẫu giáo, các bé đã được tham gia các hoạt động nghệ thuật trong trường lớp như vẽ, hát, múa, đi xem kịch, xem triển lãm, múa rối… Lớp lớn thì có các câu lạc bộ như hát đồng ca, kịch, phát thanh viên trên radio trường, nhảy hiphop…

Các hoạt động ngoại khóa cũng rất đa dạng. Các bạn nhà mình được cho thử các bộ môn cả nghệ thuật lẫn thể thao. Nếu các con thích gì thì sẽ theo dài hơi, còn không thích thì thôi. Mình đã cho các con học để khám phá các môn múa ba lê, đàn piano, nhảy hiện đại, đồng ca, nhạc lý… May mắn là đến giờ các con vẫn tiếp tục học đàn piano và nhạc lý. Con gái lớn đã học chín năm, con gái nhỏ sáu năm chương trình chính thức của trường nhạc.

Làm thế nào để Trang dạy con đưa nghệ thuật vào cuộc sống?

Ngoài việc đưa các con đi xem các chương trình nghệ thuật hay thì hồi con còn nhỏ, mình cho con tham gia vào các hoạt động nghệ thuật khi có dịp.  Mình có vài năm làm tổng đạo diễn các chương trình lớn của cộng đồng người Việt ở Budapest như Tết cộng đồng, Trung thu… nên cho con tham gia múa hát cùng các bạn. Đầu tiên là để các con có thêm bạn Việt chơi cùng, sâu hơn là các con biết thêm về văn hóa truyền thống của quê mẹ.

Trong cuốn “Lá thư dưới gối”, mình có viết về sự lãng mạn trong cuộc sống. Đó cũng chính là về sức mạnh cứu rỗi của nghệ thuật và việc biết cách tận hưởng những giá trị của nghệ thuật đối với tâm hồn của mỗi người. “Hóa ra, sự lãng mạn vẫn cần lắm trong cuộc sống này. Lãng mạn không chỉ là ngôn tình, là nến, là hoa, là bờ biển vắng. Lãng mạn, nhiều khi, chỉ là những lúc dừng lại trước cái đẹp, của thiên nhiên, của một bản nhạc, chẳng hạn. Để thấy là ta đang sống, chứ không phải đang lướt đi, ngày lại ngày.” (Trích “Lá thư dưới gối”)

Trong LTDG có câu “Nuôi dạy con cái là một việc mà kết quả chỉ nhiều năm sau mới thấy”. Trang làm thế nào để nuôi dưỡng hạt mầm yêu nghệ thuật và tận hưởng cuộc sống trong các con?

Thật may, trong mình đã có hạt mầm đó rồi, giờ trao lại cho các con. Mình  nói với các con về cái Đẹp, cùng nhau thưởng thức cái Đẹp mỗi ngày. Cái Đẹp ở đây có thể là một bữa ăn ngon trên bàn ăn được trình bày đẹp mắt. Là khi học hành căng thẳng quá thì ngồi vào đàn chơi một bản nhạc như cách để xả stress. Là tính thẩm mỹ trong cuộc sống thường ngày như phối một bộ quần áo sao cho phù hợp. Là cả gia đình thường xuyên cùng đi xem các loại hình nghệ thuật và thảo luận…

Cảm ơn những chia sẻ của Trang! Chúc gia đình Trang luôn có những khoảnh khắc Đẹp trong cuộc sống.

Bài viết cùng chủ đề

https://phunulangyen.com/2022/09/08/ve-ky-uc-trung-thu-cho-tuoi-tho/
https://phunulangyen.com/2022/06/16/de-con-t-trai-nghiem-tron-ven-khi-ve-que/
https://phunulangyen.com/2023/05/11/giup-con-tim-thay-dam-me/

Leave a Reply