Đánh giá người – ta bằng thước đo nào?

Chúng ta đánh giá người khác hay bản thân mình bằng thước đo nào? Có lẽ ít ai ngờ rằng chúng ta có nhiều thước đo để đánh giá. Vậy thước đo nào là phù hợp?

Đánh giá người khác bằng thước đo của mình

Khi gặp ai đó, chúng ta hay nói với họ rằng, dạo này ốm thế, mập thế, đen thế, đẹp thế, xấu thế, già thế, trẻ thế… Tết gặp nhau nói Tết này thưởng nhiều thế, lương cao thế…Tất cả những gì chúng ta nói đều phản ánh một điều rằng chúng ta đang nhìn người khác bằng góc nhìn của chính mình. Chúng ta đánh giá người khác bằng chính cảm nhận thước đo của mình.

Một người thích hình thể mũm mĩm và họ giữ cho thân thể mình tròn trịa thì hẳn là mập, là quá ký với người theo đuổi vóc dáng mình hạc xương mai hay tiêu chí chắc khoẻ, dẻo dai.

Một người luôn giữ cơ thể mình luôn nhẹ nhàng, thanh thoát, mảnh mai thì sao có thể là tiêu chí hài lòng của người thuộc tuýp yêu mát da mát thịt.

Khi bàn luận về ai đó, chúng ta lại hay dành họ những tính từ cảm tính mang tính đóng đinh hay quả quyết, quy chụp. Người đó giàu, nghèo, tốt, xấu, vô cảm, tàn nhẫn, lương thiện, từ bi…Không có ai hoàn toàn thuộc về một tính từ nào cả. Trong mỗi người đều có tất cả tính từ mà chúng ta có thể kết luận. Ở mỗi sư việc, mỗi hành vi, mỗi thời điểm chúng ta sẽ đại diện cho một tính từ nào đấy.

Mặt khác, những “định danh” mà chúng ta gắn cho người khác cũng là từ quan điểm cá nhân của mình. Chúng ta đang nhìn người khác, đánh giá người khác bằng chính thước đo của mình, cái thước đo mà người được đánh giá không biết được. Chuẩn mực của cá nhân không phải là chuẩn mực có thể áp dụng cho mọi người. Góc nhìn của chúng ta không phản ánh đúng góc nhìn của người hay đúng với bản thân người mà chúng ta đang “nhìn”.  

Đánh giá bản thân bằng thước đo của người khác

Vì đánh giá người khác bằng thước đo của mình nên chúng ta cũng dùng thước đo của người khác để đánh giá bản thân. Chúng ta thấy mình không đủ đẹp, không đù giàu, không đủ tốt so với người khác. Tết gặp nhau tự thấy thưởng chưa bằng cái lẻ của người khác, ăn Tết đâu lớn như ai đó, ngoại hình thua kém chị em bạn dì…

Chúng ta cố gắng thật nhiều để mình có thể được như người khác. Chúng ta cố gắng thể hiện hoặc hành động để có thể chạm đến tiêu chuẩn của người khác. Chúng ta mua sắm đồ đạc, chi tiêu để cho bằng hoặc hơn người khác ở một tiêu chí nào đó.

Khi chúng ta mải miết chạy theo thước đo của người khác chúng ta vẫn không chắc rằng mình đã đạt được tiêu chuẩn đó chưa. Bởi vì thước đo của người khác cũng thay đồi theo thời gian, thước đo của xã hội cũng không hề bất biến.

Cứ như vậy, chúng ta phải nghe ngóng xem thước đo của người khác thay đổi thế nào, chuẩn mực xã hội thay đổi thế nào. Thực tế chúng ta đâu có thể nắm bắt hết được những thước đo chuẩn mực không phải của chính mình. Vì không nắm bắt được cái thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chính mình và thay đổi không ngừng nên chúng ta luôn đặt mình trên chặng đường đua.

Chúng ta luôn phải cố sức để đạt được những điều này, điều khác để được người khác công nhận hoặc là được đứng vào thứ hạng nào đấy. Chúng ta thấy mình nhỏ bé khi đứng cạnh những người khác mà mình cảm thấy thấp kém hơn. Ngược lại, khi thấy hơn ai đó, chúng ta không đánh giá cao những người ấy. Cuối cùng, chúng ta biến bản thân mình trở thành một ai đó, tuỳ thuộc vào người mà chúng ta đứng cùng.   

Trước mắt là gì, phụ thuộc góc nhìn ta chọn
Trước mắt là gì, phụ thuộc góc nhìn bạn chọn

Thước đo của bạn chỉ dành cho bạn

Có một thước đo phù hợp với mỗi người là thước đo của chính mình. Mỗi người có một thước đo riêng cho mỗi mặt. Những thứ là mặt mạnh chúng ta có thước đo cao, khắt khe hơn. Những thứ là điểm yếu chúng ta sẽ có chuẩn mực thấp hơn. Mọi thước đo trong ta hài hoà và phù hợp với chính mình.

Khi chúng ta thiết lập được thước đo và giá trị của bản thân thì mọi thứ trở nên dễ dàng. Chúng ta có thể thay đổi thước đo của bản thân theo điều kiện, sự phát triển của bản thân. Nếu chúng ta có một cơ thể khoẻ mạnh, vóc dáng cân đối và duy trì nó trong thời gian dài thì có thể duy trì điều đó để có một cơ thể đẹp dù ở tuổi thất thập. Nếu chúng ta có tâm hồn mãi mãi tuổi hai mươi, sao phải chịu già nua khi sang tuổi nghỉ hưu? Khi có thể học bất cứ thứ gì chúng ta muốn, sao phải giới hạn độ tuổi học hành trước ngưỡng hôn nhân hay khi còn thanh xuân?

Ngược lại khi cơ thể chúng ta không đủ khoẻ để chống lại bệnh tật, sự lão hoá theo lẽ tự nhiên mà chúng ta đã bỏ lỡ việc yêu bản thân mình, chăm sóc bản thân, sao phải than thân trách phận khi nhìn người bạn đồng trang lứa vẫn giữ được nét thanh xuân. Họ giữ được nét thanh xuân khi đã ở tuổi lên chức ông bà là họ đã có một thước đo riêng của họ. Chúng ta không hợp với thước đo đó.

Chúng ta cứ sống theo thước đo của mình. Thước đo có thể ngày hôm nay chúng ta tốt hơn ngày hôm qua. Thước đo đo cũng có thể nhảy theo đồ thị hình sin. Bởi vì đó là do chúng ta quyết định. Chúng ta chọn thời điểm này làm điều này tốt hơn, chọn làm điều khác dở hơn và điều quan trọng là chúng ta làm tốt điều mình chọn,

Thước đo nào không quan trọng, quan trọng là nó đem đến cho bản thân mình một cuộc sống không hối tiếc. Chúng ta có thể sống rất nhiều năm nhưng khi nhắm mắt vẫn thấy hối tiếc vì đã không làm hoặc đã làm điều này, điều kia. Trong đó có rất nhiều thứ không làm hoặc đã làm cho chính mình. Bởi vì chúng ta đã chạy theo thước đo của người khác và đo người khác bằng thước đo của mình.

Chúng ta tìm cho mình một thước đo và chỉ sử dụng nó cho bản thân mình. Đó là thứ vừa vặn và dẫn dắt cuộc đời đi đúng con đường riêng của mình. Cuộc sống mỗi người là một hành trình, thước đo giúp chúng ta đi trên hành trình đó thoải mái và bình an.

Bạn có thể thích

https://phunulangyen.com/2021/12/01/giu-long-an-tinh-truoc-nhung-nhan-xet-o-doi/
https://phunulangyen.com/2021/10/21/thay-doi-cong-thuc-con-gai-lay-chong-sinh-con/
https://phunulangyen.com/2021/10/14/qua-gi-cho-phu-nu-vat-chat-hay-tinh-than/

Leave a Reply