Khởi đầu năm 2023, tôi đồng hành một chuyến thiện nguyện trở về cùng bà con dân bản ăn Tết sớm. Trong buổi đoàn viên cuối năm, chúng tôi cùng ôn lại những kỷ niệm cũ và kể cho nhau nghe những ước mơ năm mới.
Ông già Noel đến muộn mang theo phép màu
Tôi gọi đây là chuyến trở về là bởi đoàn thiện nguyện đã xây tặng dân bản trường học mầm non bản Tôm, xã Tạ Bú, huyện Mường La, Tỉnh Sơn La trong chương trình “xây trường – dựng ước mơ” của nhóm thiện nguyện Câu lạc bộ Trái Tim Hồng – Tấm lòng Việt.
“Hoạt cảnh” đầu tiên của chương trình là sự xuất hiện của ông già Noel. Để đem đến cho các em nhỏ những ký ức mới mẻ, một số thành viên trong đoàn đã hóa thân thành ông già Noel và kể câu chuyện rằng ông già Noel đi bằng đường bộ nên bây giờ mới tới bản làng. Khi thấy những ông già Noel áo đỏ, râu trắng, vai vác túi quà đi trên con đường dẫn xuống bến sông để sang Bản Tôm, các em nhỏ đã ồ lên ngạc nhiên. Lần đầu tiên các em thấy ông già Noel hiện diện tại bản làng. Có những điều tưởng như giản đơn nơi phố thị hay ở một nơi nào đó nhưng lại là một điều kỳ diệu, lần đầu tiên xuất hiện nơi đây.
Chúng tôi cảm ơn các em đã đón nhận tấm lòng của mình. Bởi vì điều chúng tôi mong muốn mang đến đây là một sự trải nghiệm mới mẻ, là cảm xúc của các em khi tận mắt nhìn thấy ông già Noel. Hình ảnh ông già Noel với ngụ ý sẽ đem đến cho các em một ý niệm về ước mơ và những điều nhiệm màu.Ông già Noel xuất hiện vào ngày đầu năm mới dương lịch chẳng còn sai lạc về thời điểm nữa.
Mọi thứ đến và mang theo các giá trị theo cách mà người khác đón nhận. Các em chẳng bận tâm ông già Noel tại sao lại đến bản vào ngày hôm nay. Dù ông già Noel không đến đúng ngày Noel thì với trang phục, tấm lòng ấm áp, những món quà trao tặng thì ông vẫn hiện thân đầy đủ mọi giá trị của chính mình.
Trong buổi giao lưu các em được ăn những món ngon ngày Tết như bánh chưng, thịt, giò, bánh, kẹo… Cuộc trò chuyện với các em đã đưa chúng tôi vào miền cổ tích. Một buổi giao lưu chóng vánh được thiết lập ngay sau mâm cỗ. Các em được hướng dẫn dọn dẹp đồ ăn, rác và cách giới thiệu về bản thân. Điều quan trọng nhất là các em nói lên ước mơ của mình.
Ước mơ của các em là gì? Không quá nhiều ước mơ nhưng các em đã không phải vắt óc suy nghĩ xem mình có ước mơ gì. Ước mơ trở thành chú bộ đội, bác sĩ, giáo viên… Các em nói về ước mơ của mình giản dị và bẽn lẽn như chính các em đang diện diện ở đây. Những ước mơ của các em gợi nhớ đến những người là thế hệ 7x, 8x đời đầu đang ở đây. Ngày ấy, ước mơ của những cô bé, cậu bé dưới xuôi, phố thị cũng giản đơn và loanh quanh như thế. Bởi cuộc sống diễn ra xung quanh chỉ có những nhân vật rất quen thuộc, thân thương và đáng yêu ấy.
Có một em bé ước mơ là nhà du hành vũ trụ. Các em khác ngơ ngác không biết đó là nghề gì. Tôi lặng người xúc động vì em ở đây mà ước mơ được điều lớn lao như thế. Nó không phải là “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”. Tôi nhớ đến câu chuyện của một cậu bé nào đấy ở vùng núi phía Bắc đã từng ước mơ lái máy bay trong một thước phim nào đó rất truyền cảm hứng. Hình ảnh cậu bé ấy ngồi trên khúc gỗ được khắc đẽo hình chiếc máy bay trên mỏm núi chợt hiện về trong tôi. Cậu bé nhắm mắt lại và tưởng tượng mình bay trên bầu trời…
Tôi thầm cảm ơn ước mơ lớn lao của cậu bé. Em cho tôi một bài học là cuộc đời này thứ đẹp đẽ nhất là ước mơ. Ước mơ của tôi đã từng lớn và mạnh mẽ như thế nhưng rồi tôi đã đánh mất nó đâu đó trên con đường mưu sinh của mình khi ở tuổi đôi mươi. Hàng chục năm sau tôi mới tự mình đi tìm lại giấc mơ của mình. Và ngày hôm nay, tôi đang đứng đây, thực hiện ước mơ cho đi của mình.
Tôi nhớ về chính mình mấy chục năm về trước. Khi đó tôi còn là một cô bé học sinh lớp mười. Chiều chiều sau bữa cơm với miếng đậu phụ ngâm nước muối, tôi lặng lẽ ngắm ngôi trường SOS bên kia khuôn viên trường học. Tôi ước mình được dạy các em ở đó, chăm sóc các em ở đó. Tôi thích cách người ta gọi đó là làng, vừa chứa đựng thương yêu, vừa dân dã, mộc mạc. Vậy mà, giấc mơ ấy đã biến đi lúc nào không rõ. Khi đã rong ruổi nhiều công việc khác nhau tôi vẫn thấy mình thiếu một điều gì đấy! Đó là khao khát cho đi. Giờ đây, tôi đang chạm vào ước mơ của mình. Đó là lý do mà tôi có mặt ở đây. Tôi mong là các em có thể chạm được ước mơ của mình nhưng không phải muộn màng như tôi.

Ông già Noel thổi phép màu vào tay để biến ước mơ thành hiện thực
Thật may, ngày hôm đó, ông già Noel đã nghe hết ước mơ của các em. Giữa bao la vũ trụ, giữa mênh mông núi rừng, các em đã gửi vào vũ trụ ước mơ của mình. Ông già Noel thổi phép thuật vào tay để các em nắm lấy ước mơ của mình và ông không quên hóa phép để giúp các em thực hiện được ước mơ của mình. Ông vạch cho các em con đường học giỏi, thi đậu các trường đại học liên quan đến ước mơ để có thể trở thành thầy cô giáo, bác sĩ, chú bộ đội, phi hành gia.
Ánh mắt các em long lanh khi nói về ước mơ của mình. Đôi bàn tay bé nhỏ của các em nắm chặt lại sau khi được ông già Noel thổi phép màu vào đó. Có thể, với các em đây là một điều lạ lẫm chưa bao giờ được trải nghiệm. Biết đâu đấy, chính hành động của ông già Noel sẽ giúp cho các em có thêm động lực, niềm tin để nỗ lực biến ước mơ thành hiện thực.
Kết nối để cùng nhau xây ước mơ
Ánh mắt tôi dừng lại khi một cô bé đi trong đoàn cặp tay một cô bạn người ở bản mới quen chiều nay. Hai cô bé đã nói điều gì đấy với nhau để mong ước có thể làm được những điều tốt đẹp, yêu thương cho nhau. Một sự kết nối đã nhen nhóm, đôi cánh tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn nhau khi trò chuyện khiến cho tôi cảm thấy rất dễ chịu như được uống một ly nước ấm giữa trời giá rét.
Cô bé kể rằng, con phải dậy từ bốn giờ sáng, đi đò sang bên kia sông và đi bộ năm km để đến trường học. Những ngày thời tiết bình thường đỡ sợ chứ những ngày trời mưa thì sợ lắm. Ba từ “thì sợ lắm” cùng biểu cảm toàn thân của cô bé khiến tôi cảm nhận được nỗi sợ như đang hiện diện ngay đây. Những tấm hình trên mạng chụp các em nhỏ vượt khó đến trường cũng không khiến tôi chạm được cảm xúc sợ hãi của các em bằng biểu cảm của cô bé đang đứng trước mặt tôi. Các em đã phải lo sợ thế nào, đã phải giữ cho nỗi sợ hãi đó không đánh gục bản thân như thế nào là cảm xúc tôi nhận được ngay lúc này.
Người dân bản nói rằng, từ ngày có điểm trường ở đây, các em được đến trường nhiều hơn. Con chữ đến với các em cũng gần hơn. Những người đi xây trường chỉ mong rằng, các em đều được đến trường, được học chữ để không rơi vào vòng luẩn quẩn, thiếu chữ, kết hôn sớm, sinh con, đói nghèo từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tôi đứng đây giữa núi rừng, lặng yên trong nhịp tim mình đang run lên vì xúc động, toàn tâm, toàn ý gửi niệm lành đến các em, gửi ước mơ của các em vào vũ trụ với nguyện cầu các em có thể thực hiện được ước mơ của mình. Vũ trụ bao la luôn bao dung với mọi số phận, luôn lắng nghe và đáp ứng những yêu cầu thiện lành mà con người gửi vào vũ trụ. Những ước mơ của các em sẽ thành sự thực!
Bạn có thể thích