Gửi em, người ở nhà!

Em yêu quý!

Vậy là chúng mình xa nhau được hơn một tháng rưỡi. Một tháng rưỡi trôi qua ấy, chúng mình đã cùng nhau đi qua những khó khăn của chung toàn xã hội, của riêng gia đình mình. Em thương mến, chúng mình chẳng biết thời gian xa nhau như thế này còn bao lâu nữa. Chúng mình cũng phải xác định là cùng nhau đi thêm một thời gian nữa.

Dịch bệnh ngày càng phức tạp. Anh thì xem như là đã “cách ly xã hội” rồi. Cả đơn vị gần như cô lập với thế giới bên ngoài. Đó là chiến lược mà anh cùng đồng đội đang thực hiện để bảo toàn lực lượng để đi ứng cứu những nơi là tâm dịch, bảo toàn quân lực để còn lo những vấn đề lớn của đất nước, giảm thiểu một phần tiềm năng khiến cho dịch bệnh bùng phát. Ở một nghĩa khác, có thể nói là anh đang ở trong vùng an toàn. Công việc, cuộc sống mọi thứ ở đây đều đang diễn ra suôn sẻ.

Anh biết rằng em ở nhà cũng đang phải gánh một gánh nặng quá sức trên vai mình. Lúc nào gọi điện nói chuyện với em anh cũng thấy em cười. Giọng em lúc nào cũng rất lạc quan. Anh luôn nghe từ em những điều tích cực. Thế nhưng anh biết rằng, trong lòng em thực sự không ổn chút nào. Là vì em muốn anh an lòng nên nói thế thôi.

Mọi thứ trong gia đình ổn, anh tin điều đó. Bởi vì đã có em lo liệu chu toàn. Các con được ăn uống, vui chơi thoải mái, vui vẻ. Chỉ có em, mới là người không ổn. Em cười đấy nhưng nụ cười của em, ánh mắt của em chứa những điều em không nói. Đi cùng em chừng ấy thời gian anh đủ hiểu em thế nào.

Em một mình đối mặt với bao khó khăn trong cuộc sống. Anh biết công việc mùa dịch của em cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Em cũng phải cùng đồng nghiệp của mình vượt qua khó khăn để giữ cho nơi mình làm việc được an toàn, để cho công việc của mình bị ảnh hưởng ít nhất có thể. Em còn thay anh chăm sóc gia đình và con cái. Công việc đó thường ngày, khi chúng mình cùng nhau san sẻ mà cũng có lúc rất vất vả. Có những lúc căng thẳng đến độ chúng mình giận nhau.

Anh biết rằng em bây giờ đang ở trong môi trường dịch bệnh rình rập bất cứ khi nào. Anh biết là em lo lắng cho sự an toàn của mình, sự an toàn của các con. Em càng lo lắng hơn khi các con trong mùa dịch bị cảm, sốt, viêm họng… Liệu con có bị nhiễm Covid hay không? Liệu có nên đưa đi bác sĩ hay không? Làm thế nào để mua thuốc cho con khi có những dấu hiệu đó trong thời điểm hiện  nay? Nên đưa con đi khám ở đâu trong khi các bệnh viện là nơi đang tiềm ẩn rủi ro rất cao như hiện nay. Lo lắng chồng lo lắng. Cuộc sống của em càng thêm gánh nặng.

Chọn một loại thảo dược để làm mới năng lượng

Anh biết em là người ít chia sẻ những khó khăn của mình với người khác. Có lẽ đã lâu lắm rồi, người mà em chia sẻ đời sống tinh thần nhiều nhất là anh. Giờ anh lại không ở cạnh, để em có thể nói những điều em lo lắng, để cho em yên tâm rằng có người ở cạnh chia sẻ cùng em những nỗi lo, lo cùng em những vấn đề của cuộc sống.

Lúc này đây, em cũng bị hạn chế đi lại, mọi người hạn chế tới thăm nom nhau. Vì thế, em mất đi một phần hỗ trợ từ những người em quen biết. Những lần trước anh vắng nhà nhiều ngày nhưng không có dịch bệnh thì em còn có thể nhờ người hỗ trợ khi cần thiết.

Giờ đây, mọi chi viện bên ngoài của em tạm đóng lại. Điều đó càng khiến cho em thêm áp lực. Anh biết rằng, có những lúc em cũng tự hỏi mình, liệu em có thể đảm đương nổi gánh nặng? Liệu em có thể cố gắng đến bao lâu? Liệu Covid có thương em mà không chạm vào em, và con?

Anh không dám nói với em rằng, em cố lên, em làm được, em sẽ vượt qua… như những lần em gặp khó khăn và có anh ở nhà hay những lần xa nhà có hẹn ngày về của anh. Bởi lúc đó, anh sẵn sàng ở bên cạnh em, gánh vác cùng em hay chí ít anh cũng có thời gian hạn định để có thể tăng thêm niềm tin cho em rằng chúng ta sắp về tới đích. Việc cố gắng của em lúc ấy, chỉ như người vận động viên bứt phá chặng cuối để cán đích.

Anh giờ đây, trong hoàn cảnh này không dám nói với  em những điều đó. Bởi vì anh biết em đã cố gắng hơn khả năng của em rất nhiều rồi. Anh không muốn những lời nói của anh trở thành chiếc áo bông của người chủ con lừa trong câu chuyện ngụ ngôn em từng đọc cho con nghe. Anh chẳng thể biết được em kiệt sức và ngã quỵ khi nào trong khi thời gian xa nhà với anh là không hạn định. Và ngoài kia, dịch bệnh vẫn là một ẩn số khó giải.

Em ạ, lúc này đây, em cứ yêu thương bản thân nhiều hơn, tự chăm lo cho bản thân nhiều hơn. Lúc em mệt mỏi, lúc em kiệt sức em cứ việc nói lên tiếng nói của mình. Em tự cho mình nghỉ ngơi. Em không cần phải gồng mình lên như một chiến binh. Em cũng đừng quá lo lắng cho ngày mai. Ngày mai sẽ có những giải pháp của ngày mai.

Cuộc sống này luôn có những điều kỳ diệu, luôn có những sự sắp đặt nhất định để mỗi người giải quyết được vấn đề của mình. Chỉ cần em còn có thể sống đến ngày mai thì tất cả mọi thứ sẽ đâu vào đấy. Hôm nay em mệt, em có thể để các công việc không cần thiết sang một bên. Hay những điều gì có thể không cần thực hiện trong thời gian này mà vẫn không ảnh hưởng đến sự sống của em và con thì em cứ buông nó xuống.

Buông bỏ cũng là một cách làm tăng sức mạnh của em. Có khi việc em buông xuống một điều gì đấy sẽ làm cho em thoải mái hơn và có thể giải quyết được những vấn đề khác cần thiết hơn.   

Em cứ là chính mình để được sống trọn vẹn những ngày này. Bởi vì sự nỗ lực, cố gắng trong cuộc sống đã là một phần trong em. Em cứ là chính mình thì em sẽ đủ sức để lo cho bản thân, gia đình và các con trong giai đoạn khó khăn này. Là chính mình em sẽ hạnh phúc hơn. Điều này sẽ giúp cho cơ thể của em sản sinh ra những chất làm tăng hệ miễn dịch. Hạnh phúc sẽ giúp cho năng lượng trong em không bị đi về phía vạch đỏ.

Anh gửi những điều mong ước tốt lành, an toàn dành cho em và các con. Và tất nhiên là không thiếu tình yêu của anh luôn hướng về em và các con.      

Yêu em và các con!    

Leave a Reply