Chào bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình!
Mình vừa hoàn thành xong chương trình học trở thành chuyên gia tư vấn huấn luyện nội tâm. Một người bạn hỏi mình “học xong cảm thấy thế nào”? Câu trả lời của mình là: “học xong rồi thấy mới bắt đầu”.
Đó có phải là một câu trả lời kỳ quặc?
Bạn có cảm thấy câu trả lời của mình là kỳ quặc? Nếu chưa học về quy luật thành – trụ – hoại – diệt trong nội tâm thì mình cũng thấy đó là một câu trả lời kỳ quặc, thậm chí là có vẻ không có thu hoạch gì trong lộ trình học tập đó.
Đỉnh cao của nội tâm là cân bằng, trạng thái nội tâm an vui, đạt đế sự chân thật nơi chính mình. Ở đó, mọi thứ với diễn ra cân bằng. Bạn không còn cảm thấy điều gì đó trong cuộc sống là tốt hay xấu, người nào đó xấu hay tốt. Điều gì đến cũng là nên đến, ai từng gặp là người mình cần gặp trong đời.
Việc học cũng thế. Sự hoàn thành một chương trình đào tạo không phải là kết thúc mà là một sự khởi đầu mới. Đây cũng là thông điệp mình được nhận trong kỳ thi cuối khóa của mình. Mình được nhắc nhớ mọi thứ kết thúc là để bắt đầu mới.
Quy luật thì chúng ta không thể cưỡng lại được hay đi ngược chiều. Nội tâm con người có nhiều tâm thái để đối diện với hiện thực cuộc sống. Việc của mình là chọn tâm thái nào để đối diện mọi việc diễn ra trong đời mình.
Khi bắt đầu chúng ta nghĩ đến kết thúc, hình dung ra cái kết thế nào thì khi điều đó xảy ra sẽ giúp cho mình đón nhận sự kết thúc nhẹ nhàng. Tuyệt vời hơn, là mình không nghĩ đến bắt đầu và cũng không nghĩ đến kết thúc. Xóa hết mọi nhận thức về bắt đầu và kết thúc thì mọi thứ sẽ là một dòng chảy. Việc của mình là sống thật ý nghĩa, thật đẹp trong dòng chảy đó với từng khoảnh khắc.
Sự truyền lửa là một một dòng chảy tiếp nối tri thức nhân sinh.
Chủ đề của kỳ đại hội tổng kết khóa học của mình là một điểm trong dòng chảy đào tạo có kế thừa của các khóa học trước. Đây là khóa học cuối cùng được đào tạo theo mô hình này, và cũng là điểm kết thúc mà người thầy khởi tạo chương trình dạy đã nhìn thấy ngay từ K01. Và khi khóa học của mình kết thúc thì đã không còn nhìn thấy chu kỳ hoại diệt.
Thay vì nghĩ đến sự kết thúc là diệt thì người thầy đã khơi một dòng chảy “tiếp nối tri thức nhân sinh”. Trong buổi lễ tổng kết, là phân cảnh rước đuốc trao truyền ngọn lửa tri thức cho thế hệ tiếp theo từ chính tay thầy cô. Thầy cô đã hoàn thành sứ mệnh những giờ chia sẻ trên lớp. Một hành trình dẫn dắt bắt đầu khi những học viên tốt nghiệp trở thành đồng nghiệp, lớp đàn em của thầy cô.
Dòng chảy tri thức nhân sinh được trao truyền qua hình tượng ngọn đuốc. Đó là sự chia lửa, thắp sáng và tiếp nối thế hệ để cho những tri thức giúp con người có bình an nội tâm được chảy mãi.
Trong buổi lễ, người thầy đại diện đốt ngọn đuốc truyền thống đã nói những lời tâm huyết của nghề và các thầy cô đã lấy lửa từ ngọn lửa lớn được thắp lên từ những người thầy của bao thế hệ trước. Các thầy cô đã dùng ngọn đuốc ấy chia lửa cho học viên. Mỗi thành viên đọc tuyên bố sứ mệnh của mình để đón nhận nguồn năng lượng trao truyền đó.
Trong ánh lửa rực cháy, những giọt nước mắt rơi nhòe khuôn mặt. Hàng trăm trái tim đã rung động vì được chính thức đón nhận sứ mệnh của mình: Nhất tâm vì sự chuyển hóa của con người! Mình đứng đó, lòng tịnh như không, chỉ biết rằng sứ mệnh ấy dành cho mình. Việc của mình chỉ đơn giản là làm theo những gì đã học. Trân trọng biết ơn không gian, không khí, nguồn năng lượng đền đáp tiếp nối của giây phút ấy.
Từ nay trong mình đã được truyền lại tri thức nhân sinh, 15 khái niệm nguồn có lợi để để tiếp tục thực hành nghề tư vấn huấn luyện nội tâm. Điều này là bắt đầu hay là kết thúc? Mình không còn khái niệm là bắt đầu hay kết thúc nữa, chỉ biết là từ hôm nay mình định tâm với nghề và nhất tâm vì sự chuyển hóa của con người.
Trong buổi thầy cho chữ thư pháp mình đã nhận từ thầy 1 chữ từ trong tâm thầy truyền cho mình chứ không phải là chữ thầy đã viết trên liểng thư pháp: “Cần mẫn (Dụng tâm)”.
Thầy đã miệt mài viết thư pháp, và cho chữ bất ỳ học viên nào ngỏ lời. Bữa tối đã dọn sẵn, mọi người đã ăn xong và chuẩn bị cho một chương trình buổi tối. Thầy cũng tham gia trong chương trình ấy, vậy mà vẫn định tâm với con chữ, an vui, cân bằn nội tâm để viết chữ cho học trò.
Mình thấy thầy đang viết lên một chữ “dụng tâm” rất lớn trong công việc. Mình cũng cảm nhận được nguồn năng lượng an vui, bao dung, trân trọng biết ơn từ thầy. Câu nói :nhất tâm vì sự chuyển hóa của con người” không còn là những con chữ đơn thuần. Thầy đang hiện thân cho điều cho điều đó.
Thầy biết rằng, từng lời từng, chữ trên bức tranh thư pháp là một lời nhắn nhủ sâu sắc của tri thức nhân sinh. Biết đâu đấy, chỉ vài phút nán lại của thầy có thề giúp một ai đó chuyển hóa để có một cuộc đời hạnh phúc hơn.
Dòng chảy tri thức nhân sinh sẽ âm thần chảy và tiếp nối từ người này sang người khác, từ không gian này sang không gian khác. Nếu thầy giới hạn giờ cho chữ – kết thúc – và khởi đầu một khung thời gian mới là “ăn tối” thì có lẽ, dòng chảy tri thức nhân sinh đã ngừng lại, tắc nghẽn ở một khoảnh khắc nào đó.
Ngọn lửa thầy được truyền năm nào khi kết thúc chương trình học như mình có lẽ đã luôn cháy trong lòng thầy. Nhờ vậy mà tri thức luôn được truyền đi và thời gian như không còn là khoảnh khắc cụ thể nào đó trong thực tế.
Chương trình học kết thúc nhưng việc học và thực hành tư vấn, huấn luyện nội tâm đã bắt đầu. Khóa học như mở khóa nguồn năng lượng và chế độ chuyển – nhận hiện thực trong mình. Mình nhận hiện thực về hai chữ “cần mẫn” trong nghề từ thầy không lý thuyết, không dài dòng, không giảng giải nhưng tác động nhận thức sâu sắc.
Nếu một khoảnh khắc nào đấy mình thấy mệt mỏi, muốn bỏ cuộc trên hành trình tư vấn huấn luyện nội tâm, có lẽ mình sẽ nhớ đến khoảnh khắc này để tiếp tục cần mẫn làm (dụng tâm) làm. Đó là một trong 6 chữa vàng trong hành động của một chuyên gia tư vấn huấn luyện nội tâm.
Chương trình đại hội tốt nghiệp khóa học chuyên gia tư vấn huấn luyện nội tâm đã kết thúc. Nhìn những đồng môn, đồng nghiệp của mình bước lên xe trở về nhà nhưng mình không có một chút bịn rin hay luyến tiếc nào. Bởi vì mình không xem đây là một lần chia tay vì trong lòng mỗi người đã có câu hẹn “gặp lại nhau trong suốt phần đời còn lại”.
Ở đâu đó, trong một không gian nào đó mình sẽ gặp lại bất cứ ai đã từng học chung lộ trình này. Khi trong lòng có được điều này thì không có điều gì là chưa làm làm được hay tiếc nuối hay chưa trọn vẹn.
Sự chưa trọn vẹn của ngày hôm nay là duyên lành dể mình được gặp lại ở một bối cảnh khác. Bài học ngày hôm nay khép lại. Nhân duyên gặp gỡ ngày hôm nay đã mở ra những nhân duyên mới và hành trình mới. Khi trong lòng sẵn sàng đón nhận một nhân duyên mới, một điều gì xảy ra trong cuộc sống cũng đáng để trải nghiệm và cho những bài học quý giá thì không có gì là bắt đầu và cũng không có gì là kết thúc.
Nếu bạn lần đầu tiên biết đến bài viết của mình thì xin chào đón bạn và chúng ta kết nối duyên lành với nhau nhé! Còn bạn đã từng biết đến mình thì chào đón bạn trở lại nhà, bạn không còn là một người lạ nữa, bạn đã góp phần cho Phunulangyen đi được đến ngày hôm này. Chúng ta ở đây để trân trọng và biết ơn vì đã hiện diện trong cuộc đời của nhau.