Nếu bạn muốn bắt đầu làm một điều gì hay việc gì đấy, hãy bắt đầu. Nút “start” sẽ đưa bạn đi và hoàn thiện điều bạn muốn làm. Còn bạn sợ và chờ đợi, chắc chắn bạn thất bại và chẳng làm được gì.
Mình đã chần chừ…
Để nói về sự chần chừ, trong mình có hàng tấn thứ, không thể nào liệt kê hết được. Cho đến bây giờ, vẫn có những thứ mình còn chần chừ và chưa làm được.
Tại sao lại chần chừ? Vì 1001 lý do để mình chần chừ. Không có thời gian là lý do hàng đầu. Mình thường nghĩ thế và tin như thế! Vì lười biếng, vì không có hứng, vì khó, vì sợ người ta chê cười, vì sợ mình không đủ giỏi, vì chẳng ai thèm ngó đến việc mình làm, vì nó chẳng mang lại lợi ích gì nhìn thấy được…
Mình từng ao ước có một trang web, một fanpage để viết những điều mình yêu thích. Ao ước này đã làm bạn với mình trong rất nhiều năm. Mình cũng đã vài lần thử bắt đầu nhưng rồi thôi. Có lần bắt đầu nhưng bỏ cuộc vì nó quá khó với bản thân. Mình đã bỏ cuộc và để cho ao ước đó ngủ yên. Mình đi xem các trang viết của người khác và trầm trồ thán phục họ.
Bản thân mình, tự nói rằng, đến một lúc nào đó mình cũng sẽ viết như người ta. Mình chờ mình đủ giỏi để viết ra là có rất nhiều người đọc. Và điều đó chẳng thể xảy ra như một phép màu, cho đến khi…
Bất ngờ làm
Mình bất ngờ lập Fanpage Viết Cho Nhau. Cái tên Viết Cho Nhau xuất hiện trong đầu chính là phép màu giúp mình xóa sổ căn bệnh chần chừ viết. Viết Cho Nhau trong đó có viết cho chính mình. Điều này khiến mình thoải mái hơn rất nhiều khi viết. Bởi vì khi mình bị áp lực viết không hay, người khác không thèm đọc, chê cười thì mình có cái để an ủi: viết cho chính mình!
Và rồi những bài viết được công khai và không có điều gì ghê gớm như mình nghĩ xảy ra. Fanpage của mình không nhiều người thích, theo dõi nhưng điều đó không làm mình buồn hay nản chí. Bởi mình viết cho chính bản thân mình và viết cho những tâm hồn đồng điệu. Mình tin rằng, những điều mình tâm huyết viết ra sẽ tìm được tiếng nói chung với những ai có thể cảm nhận được những giá trị và sự đồng điệu trong đó. Ít nhưng chạm và có giá trị.

Cảm ơn bước chân đầu tiên
Trang web Phunulangyen.com cũng ra đời theo cách bất ngờ và tự nhiên như thế. Sau bao nhiêu năm ao ước, đi đọc dạo và vui với thành công của người khác, mình cũng đã có một ngôi nhà để viết những bài viết về chủ đề mà mình yêu thích: hoàn thiện bản thân và dạy con. Việc thành lập trang web không đơn giản như thành lập Fanpage bởi nó có nhiều ziczac hơn về kỹ thuật. Phunulangyen ra đời, đánh dấu cột mốc mình đã bước qua bệnh chần chừ cố hữu lần thứ hai.
Mọi thứ đến bất ngờ và mình đã hành động. Mong ước ấp ủ bao nhiêu năm qua không nở ra một điều gì cả. Chỉ khi hành động mới nhìn thấy điều gì đó đã xảy ra. Trong vòng sáu tháng (tháng 12/2020-6/2021) mình đã có được một Fanpage và một trang web để thỏa sức viết.
Và chiêm nghiệm
Hai trang viết ra đời trong một thời gian ngắn (so với thời gian ấp ủ ý tưởng) dạy mình một bài học: làm đi! Làm thì có thành công, có thất bại nhưng không làm chắc chắn là không có điều gì xảy ra. Thất bại hay thành công đều là những điều cần thiết trong cuộc sống này.
Khi chúng ta cứ mãi nghĩ, mãi ấp ủ ý tưởng thì mọi thứ chỉ nằm ở trong ta và rồi đến một ngày nào đó cũng bị mai một đi. Bắt tay vào làm sẽ giúp chúng ta hiện thực hóa ý tưởng của mình và biết được rằng ý tưởng của mình có tốt như mình nghĩ hay không. Hành động giúp mình sửa chữa những sai sót của mình, giúp mình hoàn thiện dần các ý tưởng của mình.
Mình đã học được rất nhiều điều khi bắt tay vào làm. Những khó khăn thực sự xuất hiện khi mình hành động. Nó không hoàn toàn giống với những gì mình nghĩ, mình sợ. Điều đặc biệt là khó khăn luôn là một động lực để mình hoàn thiện và đi về phía trước. Trong bất cứ việc gì cũng có cách giải quyết phù hợp. Điều này chỉ có hành động mới có câu trả lời chính xác.
Mình là người cầu toàn, luôn phải chuẩn bị thật kỹ càng rồi mới hành động. Tính cầu toàn cũng là một trong những lý do để mình biện minh cho sự chần chừ và ì ạch trong mình. Mình luôn chờ đến một lúc nào đấy mọi thứ thật hoàn hảo mới “xuất chiêu”. Thật đáng tiếc chẳng có điều gì hoàn hảo được ra đời ngay từ lần đầu tiên. Trên đời này cũng chẳng có thứ gì là hoàn hảo cả.
Mình đã thay đổi tư duy hoàn hảo sang hoàn thành. Khi mình bắt đầu làm điều gì đó, đó là khoảnh khắc hoàn hảo nhất. Hành trình vạn dặm đều bắt đầu bằng một bước chân. Không bước đi bước chân đầu tiên sẽ chẳng thể nào hoàn thành được hành trình. Sự hoàn hảo của mình nhưng là không hoàn hảo với người khác. Sự hoàn hảo ngay lúc này lại trở thành không hoàn hảo vào lúc khác, đó là tính vô thường của vạn vật.
Chỉ cần hành động, thay đổi, cải tiến và hoàn thiện dần thì chúng ta sẽ chạm đến những kết quả mong ước. Làm đi, đừng sợ và đừng chờ đến lúc nào đó…Bởi vì chẳng có lúc nào phù hợp bằng ngay lúc này!
P/S: Bài viết này là món quà nhỏ mà Phunulangyen dành tặng Viết Cho Nhau nhân sinh nhật lần thứ 2. Cảm ơn Viết Cho Nhau đã chuyên chở những bài viết hàng tuần của Phunulangyen.
Bạn có thể thích: