Hôm nay là sinh nhật mẹ. Không phải năm nào mình cũng tặng quà sinh nhật cho mẹ. Quà sinh nhật tặng mẹ thường là thứ gì đấy mẹ đang cần, thứ gì đấy mẹ đang thiếu hay mẹ thích.
Nếu dịp sinh nhật mà mẹ không có nhu cầu gì đặc biệt thì không có quà vật chất, thay vào đó là một món quà tinh thần. Đôi khi chỉ là một cuộc điện thoại. Năm nay là một năm khác biệt, món quà tặng sinh nhật mình dành tặng mẹ là blog « Phunulangyen ».
Tại sao « phunulangyen là món quà đặc biệt ?
Việc lập một cái Blog với mọi người chắc dễ như trở bàn tay. Với mình thì đó là một thử thách lớn. Hành trình mình làm Blog này thì rất là dài. Mình đã từng tạo một Blog trên WordPress.com cách đây mấy năm nhưng rồi có vài chút rắc rối nên mình dừng lại.
Lúc đó mình cảm thấy bất lực, khó khăn giống như mình gặp một tảng đá quá to so với sức của mình cản trở đường đi. Một cảm giác bất lực và sợ hãi. Mình nghĩ, việc tạo Blog vượt khả năng của mình nên mình đã từ bỏ Blog. Từ bỏ Blog nghĩa là mình từ bỏ giấc mơ viết Blog cho thỏa sở thích viết lách.
Bẵng đi một thời gian, mình không xem viết là một niềm yêu thích của mình nữa. Hơn hai năm nay mình vẫn đều đặn viết hàng ngày nhưng không phải để đăng Blog. Mình viết để giải phóng các con chữ bị cầm tù trong đầu. Mình viết để duy trì khả năng diễn đạt bằng ngôn ngữ của mình được tốt hơn. Mỗi ngày mình viết ít dòng về bất cứ điều gì đến trong đầu.
Việc viết hàng ngày lại khơi dậy niềm yêu thích viết của mình. Tháng 11/2020, như có một sự thôi thúc, mình đã lập ra Fanpage « Viết Cho Nhau » trên Facebook để tiếp tục giấc mơ viết lách của mình.
Việc lập Fanpage cũng khiến mình mất rất nhiều thời gian chần chừ suy nghĩ. Mình lại đắn đo không biết nên lập Blog hay Fanpage. Cuối cùng thì mình lập Fanpage chứ không lập Blog. Lý do đơn giản là tảng đá Blog năm nào vẫn nằm yên, phủ rêu trong đầu mình, chưa mất đi được.
Ý định lập Fanpage cũng có khá lâu. Đôi khi mình cũng thấy không cần thiết. Thế rồi, đến một thời điểm mình cứ bị thôi thúc việc lập Fanpage. Cứ như có ai đó luôn thôi thúc là phải làm việc ấy, không thể chần chừ thêm được nữa. Vậy là mình chọn ngày để lập Fanpage.
Trước ngày mình dự định lập Fanpe một ngày, mình được một ngày rảnh rỗi và nhớ đến chuyện lập Fanpage. Tên của Fanpage trước ngày đó vẫn đang ở chế độ «cân nhắc». Hôm ấy, cái tên « Viết Cho Nhau » vang lên trong đầu mình vừa đúng lúc và hợp ý. Vậy là Fanpage «Viết Cho Nhau» ra đời nhẹ nhàng. Sáu tháng kiên trì post bài lên « Viết Cho Nhau » khiến mình nghĩ đến việc lập Blog.
Từ khi có ý định lập Blog mình lại gặp lại nỗi sợ hãi thất bại mấy năm trước. Ngay thời điểm mình nghĩ đến chuyện lập Blog, mình được biết đến rất nhiều thông tin làm Blog. Không ai nói việc làm Blog là khó cả. Có lẽ điều này đã làm cho “tảng đá” cản đường trong mình bớt vững chãi.
Làm Blog không khó – là ánh mặt trời thắp lại ước mơ
Thông tin về khóa học miễn phí của bạn Quỳnh “Launch Your First Blog Ever: Tự Tin Blog Dù Không Biết Code” trên nhóm « Lối sống tối giản – Minimalism Lifestyle» khiến mình chú ý. Mình liên lạc với bạn Quỳnh để học.
Đọc hết bài học của bạn ấy rồi mà mình vẫn chẳng hiểu gì. Mình chỉ hình dung ra vài bước cơ bản: Đăng ký tên miền, thuê host, cài web, chọn theme, viết bài, những thuật ngữ chuyên ngành bạn ấy dùng chẳng đọng lại từ nào trong đầu mình cả.
Mọi việc theo mọi người thì rất dễ. Còn mình thì lại gặp những hòn đã tảng tiếp theo. Mình là một người thuộc dòng bị máy móc, công nghệ từ chối. Việc gì liên quan đến máy móc, công nghệ là mình luôn gặp những câu hỏi ít người phải dùng tới. Mọi người vẫn hay đùa mình rằng: những ca mình hỏi toàn là ca hiếm. May mắn thay, cuối cùng thì mình cũng vật lộn được các bước:
+ Đăng ký tên miền: mọi người bảo đăng ký tên miền hết khoảng 250.000 VNĐ/năm. Mình đăng ký tên miền ra số tiền thanh toán hơn 80 triệu đồng. Choáng váng!
+ Thuê host: Mọi người nói về host bên anh Thạch Phạm dịch vụ tư vấn rất tốt mình nhắn tin vào Facebook của anh ấy theo đường dẫn trong Blog, chờ 2 ngày không thấy trả lời. Nản! (Sau này mới biết là anh ấy không tư vấn qua kênh Facebook cá nhân nữa);
+ Cài theme: Cài xong theme theo các bước như hướng dẫn nhưng theme vẫn không thay đổi. Đuối! Cuối cùng phải xóa web và cài lại;
+ Đăng bài.
Ngày hôm nay, món quà sinh nhật mình tặng mẹ không chỉ có Blog “phunulangyen” có thể nhìn thấy, vận hành trên mạng mà còn có một món quà tinh thần khác. Đó là mình vần được tảng đá cản đường mình đi đến với Blog.
Đường đi còn dài và khó, có thể quá sức với mình về công nghệ nhưng mà mình đã không còn sợ tảng đá cản đường trong đầu mình nữa. Món quà này với mẹ, có lẽ ý nghĩa hơn rất nhiều những món quà vật chất đắt tiền khác.
Với bản thân mình, đây cũng là một món quà dành tặng chính mình. Mấy năm gần đây, nhờ thực hành những điều dự định chia sẻ ở Blog này đã giúp mình bước qua được chính bản thân mình.
Đầu tiên là mình biết những nỗi sợ của mình, những điểm yếu của mình. Đó là bước hiểu bản thân. Sau đó là mình thực hiện chiến lược « bó đũa », đi từng bước nhỏ để chạm đến mơ ước của mình bằng cách viết hàng ngày, lập Fanpage, lập Blog.
Ngoài việc giúp mình vượt qua được nỗi sợ trong lòng mình, “Phunulangyen” còn đánh dấu một sự khởi đầu cho công việc viết của mình.
Lời cảm ơn
Mình thực sự rất cảm ơn bạn Đỗ Quỳnh đã động viên mình trong những ngày quần nhau với các bước cơ bản lập Blog. Đôi lúc mình đã nghĩ đến bỏ cuộc nhưng nhờ bạn Quỳnh động viên lại cố thêm một tý để nhấc tảng đá ra khỏi con đường của mình. Cuối cùng thì mình cũng chọn được cái theme ưng ý ở mức cơ bản và post bài ở mức cơ bản nhất.
Qua việc này mình hiểu rằng, người thầy không nhất thiết phải giỏi mà quan trọng là phù hợp với mình. Quỳnh không giúp được mình trong các thắc mắc về kỹ thuật nhưng những lời động viên của Quỳnh vừa đủ và đúng với sự thiếu hụt trong mình. Trong mình đã có sẵn mọi yếu tố cần thiết để làm những việc mình muốn nhưng vẫn cần một vài mồi lửa để kích hoạt những yếu tố đó hoạt động.
Quỳnh còn có nhã ý muốn tặng mình món quà nhỏ để chúc mừng mình đã viết được bài đầu tiên lên Blog. Do dịch bệnh, nơi mình làm đang yêu cầu mọi người hạn chế tiếp xúc với người lạ nên chúng mình tạm hoãn việc tặng quà. Cảm ơn bạn Quỳnh nhé!
Qua việc này, mình có thêm một trải nghiệm: những điều mình lựa chọn theo đuổi, những lối sống mình thực hành đang vận hành một cách đúng đắn. Nhờ đó mà mình có cơ duyên để gặp bạn Quỳnh và chắc chắn sẽ gặp thêm những người bạn như thế nữa. Điều này càng tạo cho mình có động lực để viết và chia sẻ những trải nghiệm của mình đến các bạn.
Mình cũng muốn cảm ơn cô Ruby Nguyen đã truyền cảm hứng cho mình tạo Blog quyết liệt hơn. Mình cảm ơn Nhung Phùng, blogger nổi tiếng mảng du lịch và là admind của nhiều group và rất nhiều tác giả của nhiều bài viết trên mạng đã giúp mình gỡ rối từng cọng chỉ một.
Chỉ mấy ngày vật lộn với việc tạo lập Blog mình cũng đã cập nhật thêm được nhiều kiến thức mới. Cuộc sống này thật tuyệt vời khi mọi người sống đơn lẻ nhưng lại sẵn lòng chia sẻ miễn phí những thông tin, những thứ họ có. Blog mình lập ra cũng không nằm ngoài mục đích này. Trước là để cho mình có một chỗ để nói những điều hữu ích với chính mình đến với mọi người.
Mình cũng mong những thông tin của Blog này hữu ích đối với các bạn, giúp các bạn có được cuộc sống tinh thần mạnh mẽ và tốt đẹp hơn. Lớn hơn nữa là mình góp phần mình vào đội ngũ những người yêu sự chia sẻ.
Mình cũng muốn dành lời cảm ơn đến cơ thể mình, tâm trí mình đã đồng hành cùng mình trong những ngày qua. Mình bỏ bê việc tập luyện hàng ngày, ăn không đúng giờ, ngủ không đủ giấc như nếp sống của mình. Cơ thể mình vốn rất khó chấp nhận điều này. Cơ thể mình cũng có chút phản ứng nhưng kiểu phản ứng như một lời cảnh báo là mình đang bạc đãi bản thân chứ không không phải chống đối hay đình công như trước đây.
Tâm trí mình dù rất căng thẳng, nặng nề nhưng không có ý đầu hàng. Đó là những thứ tận sâu trong mình cảm nhận được và biết chắc chắn.
Cơ thể mình, tâm trí mình đã có được sự vững chãi từ bên trong như một hạt giống tốt. Những điều tốt đẹp trong cuộc sống sẽ đến với mình khi mình đã gieo được hạt giống tốt đẹp đó trong chính con người mình.
Mình tin rằng, bạn cứ sống LẶNG sẽ tìm thấy được YÊN. Khi bạn có đủ LẶNG và YÊN trong lòng thì những khó khăn trong cuộc sống sẽ được giải quyết một cách phù hợp nhất với bạn. Những món quà đặc biệt khác cũng sẽ đến với bạn giống như cách «Phunulangyen » đến với mình.
Yêu thương và biết ơn các bạn!
"Điều tệ nhất không phải là nghịch cảnh Mà lòng người đóng lại trước khó khăn" (Trích bài thơ: "Có một ngày khai giảng khác năm xưa")