Rồi một ngày cha mẹ già yếu, chân chậm, tay run, mắt mờ. Cha mẹ thôi không còn là người tiên phong dẫn đường cho con. Cha mẹ không còn đưa cánh tay của mình đỡ con được nữa. Lúc đó, cha mẹ mong con bước chậm chờ cha mẹ với!
Mục lục
Bước chân con – bước chân mẹ cha về già
Khi cha mẹ già yếu, đi cạnh cha mẹ con chớ quên bước chân cha mẹ giờ không còn nhanh nhẹn như trước nữa. Bước chậm một chút để bắt nhịp bước chân cùng cha mẹ. Đừng vội vã sống, vội vã bước để đôi chân cha mẹ bối rối, lỡ nhịp rồi vấp ngã.
Cha mẹ đã từng đi rất chậm, thậm chí phải ngồi xuống, di chuyển bước chân mình để tập cho con tập đi những bước chân đầu tiên. Cha mẹ hạnh phúc đến rơi nước mắt khi đôi chân bé nhỏ của con đã bén đất và con biết nhấc một bàn chân lên để đặt bàn chân còn lại xuống.
Bước chân đầu tiên của con đã in dấu trong cuốn nhật ký cha mẹ viết dành tặng riêng cho con. Bước chân ấy cũng là một dấu chấm không quên trong ký ức của cha mẹ. Cha mẹ đã mất bao nhiêu thời gian để tập cho con những bước chân đầu tiên, cha mẹ đâu còn nhớ! Cha mẹ chỉ biết rằng khi đó, hạnh phúc đến như trong mơ.
Cha mẹ chờ con không biết bao nhiêu lâu trong cuộc đời mình. Những bước chân bé nhỏ yếu ớt của con chưa bao giờ là sự phiền lòng của cha mẹ. Cha mẹ sẵn sàng dừng lại để con nghỉ ngơi khi đôi chân con mỏi. Cha mẹ dừng lại, ngồi xuống thật thấp để xoa đôi chân con bị kiến cắn tấy đỏ. Đôi bàn tay cha mẹ nhẹ nhàng xoa vết cắn để làn da non nớt của con không bị trầy xước. Bởi vết xước trên da con là vết xước trong lòng cha mẹ.
Nước mắt chảy xuôi. Khi con trưởng thành, con làm điều đó với con mình như một điều tất yếu. Con cũng nâng niu bước chân của đứa con bé bỏng của mình. Con diễn lại vai cha mẹ mà không cần phải chỉ dạy.
Có bao giờ con ngước mắt nhìn lên mà dừng lại chờ cha mẹ. Có bao giờ con sờ nắn đôi chân cha mẹ sưng tấy chỉ vì đi mấy bước chân? Đôi chân cha mẹ mệt mỏi khi đi dăm ba bước con có dừng lại hỏi han và xoa bóp. Đôi chân cha mẹ mỏi khi trái gió trở trời con có từng hỏi thăm?
Khi đi cùng cha mẹ, bước khẽ và chậm để cha mẹ đi cùng nhịp bước. Sẽ không mất của con nhiều thời gian đâu. Phần đời của cha mẹ cần con dìu bước không còn lâu nữa. Rồi một mai con muốn chờ bước chân chầm chậm của cha mẹ cũng không còn. Lúc ấy con lại rơi nước mắt vì điều bé con ấy con cũng không còn được làm trong đời mình nữa.

Bước chậm để hoà nhịp bước chân cha mẹ
Lúc qua đường xin hãy dừng lại đôi chút để nhường đường cho cụ già chống gậy qua đường một mình. Đến nơi công cộng, nhường cụ già một vị trí xếp hàng hay nhường cụ chiếc ghế để cụ đỡ mệt chút xíu. Tương lai của chúng ta đấy! Ông bà, cha mẹ, cụ cố chúng ta đấy!
Đừng lớn tiếng mắng mỏ, đừng nổi giận khi bàn chân ấy dò dẫm mãi vẫn chưa qua được đường. Nếu có thể, xin nắm lấy bàn tay ấy dắt đi…
Con của ta phía sau đang nhìn vào tương lai của chúng ta đấy! Chúng sẽ cúi xuống thoa đôi chân già gân guốc của ta khi mệt hay chúng bỏ mặc chúng ta trong nỗi tủi nhục, cô đơn của người già? Điều đó phụ thuộc vào cách chúng ta hành xử ngay lúc này đấy!
Gieo thương yêu để gặt tuổi già như ý
Ngước lên trân trọng, cúi xuống yêu thương, ở giữa là chúng ta bình yên trong phép cân bằng nội tại. Cuộc đời sinh – lão – bệnh – tử, ai không qua một lần tuổi già. Người đi trước, kẻ đi sau. Một lần già hai lần trẻ con. Ai rồi cũng giống mình cả thôi!
Cuộc đời này sống cũng chỉ đi về phía cuối cuộc đời. Sống an yên, thảnh thơi quãng đời còn lại hay ray rứt lương tâm bởi vì ngấm bao quả đắng cay do tuổi trẻ gieo nhầm hạt giống? Chúng ta, những người chưa bước sang tuổi già vẫn còn thời gian lựa chọn. Chọn cho mình một cái kết như mong ước.
Gieo cho mình những quả ngọt để đón những phước lành khi tuổi già bóng xế. Cây an yên không lớn trong một đêm. Quả đắng cay không trổ trong một ngày. Mỗi ngày ta chọn một niềm vui, chọn những yêu thương và những nụ cười. Gieo cho đời hạt giống tốt lành để tưới tắm tâm hồn thêm tươi mát.
Sống một ngày vui một ngày, đi về phía cuối đường đời an yên. Ngày hôm nay, bước chân còn săng trẻ, sống trọn vẹn yêu thương để khi chân chùn, gối mỏi không hối tiếc điều gì.
Ngày mai ra đường bước cạnh cha mẹ cứ thư thái để kịp nhận ra rằng, bước chân mẹ cha đã chậm. Chợt nhận ra rằng, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa bước cạnh mẹ cha, nắm lấy bàn tay gân guốc, già nua của cha mẹ? Ghé sát tai cha mẹ nói đôi lời thương yêu hay đùa vui. Chúng ta dành một phút bên mẹ cha với đầy đủ yêu thương, toàn tâm, toàn ý. Chỉ cần vậy thôi, cuộc đời này đã có thêm một phút giây bình an, hạnh phúc.
Chúc các cha mẹ bền dai bước chân.
Chúc các cụ mạnh khoẻ và an vui cùng con cháu.
Chúc mừng ngày Quốc Tế Người Cao Tuổi.
Bạn có thể thích