Đi tìm một người thầy…

Một ngày đẹp trời, mình ghé thăm thiền viện – nơi thường lui tới chơi và hành thiền – mình gặp một chàng trai đang ở thiền viện để học hỏi, tu tập. Chàng trai nói là đang đi tìm kiếm một vị thầy mà chưa gặp. Người thầy ấy sẽ giúp chàng trai giải tỏa được những rào cản khiến cậu không tu tập được.

Mình như thấy hình ảnh bản thân mấy năm về trước đang soi chiếu ở chàng trai trước mặt. Ngày ấy, khi không còn trẻ như chàng trai, mình cũng đau đáu đi tìm người thầy hướng dẫn để được sống hạnh phúc.

Hành trình đi tìm người thầy

Có một thời điểm mình chỉ muốn đi học thiền. Mình loay hoay với đủ các loại thiền, đọc, nghe, xem rất nhiều thông tin về thiền. Cuối cùng mình cũng chẳng học được gì. Người ta bảo cứ thiền đi, mình cũng thực hành nhưng không được.

Người ta nói, khi học trò sẵn sàng thì người thầy xuất hiện. Mình đi tìm vài thiền viện gần nơi ở nhưng vẫn chưa có duyên dừng lại. Cuối cùng, mình biết đến thiền viện nơi mình đang ngồi đây. Cơ may đến, thiền viện được mở khóa tu đầu tiên, sư cô nhắn đã đăng ký cho mình rồi, trọn kỳ nghỉ Tết âm lịch. Quả là một thách thức đối với mình. Bởi vì trong gia đình không có thói lệ rời nhà đêm giao thừa. Cuối cùng sư cô cũng đồng ý cho mình qua Tết thì đến thiền viện.

Sư cô dạy kỹ thuật thiền. Nó chẳng khác là bao so với những hướng dẫn trên mạng mà mình từng xem. Mình đau đớn khi phải ngồi chung thời thiền với các bạn đồng tu. Mình hỏi rất nhiều câu hỏi ngờ vực về khả năng thiền của mình. Sau mỗi câu hỏi, sau mỗi đau đớn, dằn vặt bản thân của mình, sư cô chỉ nói một điều duy nhất: em cứ thiền đi, quên hết mọi thứ đi. Khi em thiền được thì những bệnh tật của em sẽ vơi, cuộc sống của em sẽ tốt hơn lên.

Mình chẳng thể tin được những điều này. Mình ngờ vực, làm sao mà mà thiền lại vi diệu đến thế! Mình cố gắng chiến đấu với cơn đau đá dằn lên cơ thể khi ngồi thiền. Mình cố gắng nhắc bản thân mình chỉ cần ngồi thêm được 5 phút nữa thôi. Mỗi ngày mình đều nói với bản thân như thế! Đêm cuối cùng của khóa thiền, ngày mai là về nhà rồi. Hôm đó, mình mới ngồi yên lặng được như các bạn tầm 30 phút. Lúc đó mình mới thực sự tin là có thể ngồi được để thiền.

Rời thiền viện, sư cô nhắn nhủ thiền sinh là về nhà nhớ tập thiền hàng ngày. Mình không nhớ lời sư cô dạy nhưng mình có mong muốn hành thiền. Vậy là mình đã tự thực hành tại nhà, theo cách mà cơ thể mình chấp nhận chứ không theo kỹ thuật mà sư cô dạy được.

Sau một thời gian luyện tập hàng ngày thì mình đã có thể ngồi tĩnh lặng với chính bản thân mình. Những ý nghĩ thôi chạy vô, chạy ra loạn xạ, cơ thể hết đình công đau chỗ nọ, khó chịu chỗ kia. Mình vẫn không biết là mình có chạm được trạng thái thiền hay không nhưng mình biết rằng, cơ thể mình hài lòng với điều đó. Mình bắt đầu cảm nhận cơ thể và cuộc sống mình thay đổi như sư cô nói. Mình biết ơn sư cô thật nhiều đã kiên nhẫn lắng nghe những than vãn của mình và kiên định nhắc mình hành thiền.

Gặp được người thầy thông tuệ

Mình cũng dần nhận ra là đã gặp người thầy của bản thân. Người thầy đó là chính mình. Người thầy đã biết mình cố gắng tìm nơi học thiền thế nào và đã dẫn đường để mình đến thiền viện này. Bởi vì người thầy thông thái ấy biết nơi đây có người sẽ dẫn đường cho mình biết con đường hành thiền. Sư cô đã làm trọn vai của người truyền đạt và dẫn đường đưa cho mình mật thư cuộc đời là hành thiền. Còn chính bản thân mình mới đã là người thầy tận tâm, tận lực đồng hành từng giây, từng phút trong quá trình luyện tập và vượt qua những thử thách của bản thân.

Ai là người giúp mình vượt qua những thời thiền đầu tiên dài đằng đẵng tưởng chừng không kết thúc? Là mình.

Ai là người giúp mình tham gia đầy đủ các thời thiền trong ngày không bỏ cuộc vì bất cứ một trở ngại nào? Là mình.

Ai là người giúp mình chịu những đau đớn thân xác tận xương tủy khi ngồi thiền? Là mình.

Ai là người giúp mình không bỏ cuộc vì học mãi mà không thiền được? Là mình.

Ai là người giúp mình thực hành thiền đều đặn mỗi ngày sau khi rời thiền viện? Là mình.

Thiền định để gặp người thầy thông tuệ của mình

Thiền định để gặp người thầy thông tuệ của mình

Từ khi biết ngồi yên lặng thiền, cơ thể không còn lên tiếng quấy phá trong lúc ngồi thiền, mình nhận ra thật nhiều thứ kỳ diệu mà hết sức giản đơn.

Không phải đi tìm kiếm mọi thứ ở bên ngoài. Mọi thứ ở ngay đây, trong con người mình. Hạnh phúc không nằm ở người chồng/vợ, con cái, cha mẹ, người thầy giỏi, người thành công nào đó mà hạnh phúc nằm ngay ở chính mình. Bình yên, thành công không nằm ở những khóa học, người thầy triệu đô mà ở chính sự vận dụng bài học của bản thân.

Mình đã từng nghe người ta nói: “trong chính mình có một người thầy thông tuệ nhất” nhưng mình không tin vì mình chưa bao giờ gặp người thầy đó cho đến khi ngồi thiền tĩnh lặng, quan sát bản thân và gặp được bản thân mình trong yên lặng.

Từ khi nhìn thấy chính mình, mình biết mình đang khổ đau thế nào? Cội nguồn khổ đau là gì? Mình biết vì sao mình mải miết đi tìm hạnh phúc mà tìm hoài không thấy. Khi cần quyết định một việc gì đấy mình biết cần phải làm gì, tìm kiếm câu trả lời ở đâu.

Mình lại nói câu rất cũ và ít ai tin (mình cũng đã từng là một người trong số đó): trong mỗi chúng ta ai cũng có một người thầy thông tuệ. Chúng ta cả đời đi tìm người thầy giỏi khắp nơi, trả phí cho những khóa học đắt tiền, gặp những người thầy bậc nhất thế giới. Cuối cùng chúng ta vẫn thấy chưa tìm thấy người thầy của cuộc đời mình.

Thực ra người thấy ấy không là ai xa xôi cả, đó chính là bản thân mình. Chúng ta đã gặp những người dẫn đường chỉ đường cho chúng ta đi nhưng vì chưa qua được cửa gặp người thầy chính mình nên chúng ta không thể ứng dụng được những điều những người thầy xuất sắc mà chúng ta cất công tìm kiếm đã dạy.

Người thầy trong ta là người dẫn đường cho chúng ta đi gặp đúng người, đúng thời điểm.

Người thầy trong ta giúp chúng ta hiểu được bài học, kiến thức và ứng dụng nó theo cách của mình.

Người thầy trong ta luôn giúp chúng ta khi gặp khó khăn và thất bại trong cuộc sống.

Khi gục ngã vì mệt mỏi, thất vọng, lạc lối thì người thầy trong ta là người nắm tay, dắt ta đứng dậy và bắt đầu lại mọi thứ.

Khi đủ kết nối với bản thân, hiểu, chấp nhận, yêu thương bản thân thì chúng ta sẽ gặp người thầy của mình. Người thầy ấy, ở đây từ khi chúng ta được tạo dựng hình hài, kiên trì chờ chúng ta đến gặp. Người thầy ấy chưa bao giờ buồn lòng, giận hờn, trách cứ và bỏ mặc chúng ta cho dù chúng ta đã bỏ mặc người thầy của mình bao lâu đi nữa. Chỉ cần khi chúng ta gặp được thì người thầy đó đã hạnh phúc, sẵn lòng dẫn dạy chúng ta tất cả những điều chúng ta cần.

Đáng tiếc, chúng ta dành nhiều thời gian trong đời mải miết đi tìm người thầy, hạnh phúc, thành công, danh vọng ở bên ngoài quá nhiều. Khi tìm thấy những điều mình cần tìm chúng ta vẫn không thấy hài lòng. Bởi vì vẫn còn một thứ gì đấy hạnh phúc hơn những thứ chúng ta dụng công đi tìm. Chúng ta mãi mãi không thấy hạnh phúc khi đã có đủ mọi thứ. Bởi vì chúng ta đã không tìm thấy được người thầy đồng hành cả đời với mình và biết cách dạy mình hạnh phúc.   

Bạn muốn kết nối và yêu thương chính mình mà chưa biết cách làm thế nào? 

Đừng ngần ngại chia sẻ với mình qua Facebook hoặc e-mail: phunulangyen@gmail.com. 

Bạn cũng có thể đọc thêm những bài viết ở Phunulangyen nhé!

Yêu thương và biết ơn các bạn rất nhiều.

Biết ơn người thầy đã dẫn bạn đến với bài viết này ngay tại đây.  

Bạn có thể thích

https://phunulangyen.com/2022/08/18/an-voi-chinh-minh-hanh-phuc-tu-ben-trong/
https://phunulangyen.com/2021/08/05/day-ban-than-viec-can-lam-chuyen-tam-ca-doi/
https://phunulangyen.com/2021/07/22/hoc-chinh-ban-than-minh/

Leave a Reply