Học chính bản thân mình

Chúng ta học hết cấp học nọ đến cấp học kia, hết trường nọ đến trường kia, hết khóa đào tạo nọ đến khóa đào tạo kia. Vậy mà, có một khóa học rất quan trọng và gắn với cuộc đời thì chúng ta thường bỏ quên. Đó là khóa học chính bản thân mình.

Bản thân mỗi người là một khóa học thú vị và nhiều bí ẩn mà chúng ta không được ai chỉ bảo là phải học thật chu đáo, toàn tâm và học cả đời. Chúng ta đi học các khóa học nằm ngoài bản thân mình, biến những kiến thức đã học thành kiến thức của mình theo nhiều hình thức và cấp độ khác nhau.

Chẳng mấy ai thường xuyên hỏi bản thân mình có điều gì thú vị? Có điều gì cần tìm hiểu? Có điều gì là bí ẩn trong chính con người chúng ta. Người ta hay ví von rằng con người là một tiểu vũ trụ. Điều này cho thấy, con người có rất nhiều điều thú vị khó lòng khám phá hết được.

Nếu chịu lắng nghe bản thân, chúng ta sẽ biết điều bản thân cần thực sự là gì. Cơ thể chúng ta mỗi người có một cơ địa khác nhau. Nếu lắng nghe chúng ta sẽ biết được tiếng nói của cơ thể mình để có thể hiểu và ăn uống, chăm sóc và hành động cho phù hợp.

Cơ thể có thể thích ăn cá hoặc ăn rau hơn là ăn thịt. Thế nhưng thực đơn của chúng ta dành cho thịt xuất hiện tần suất nhiều hơn. Chúng ta ăn thịt trong khi cơ thể lại sẵn sàng cho việc tiêu thụ cá hoặc thực vật. Chúng ta cứ ăn mãi như thế cho đến khi cơ thể buộc phải thích nghi, gồng mình lên để tiêu thụ những thứ mà chúng không thích.

Điều này giống như cha mẹ vẫn thường ép con nhỏ ăn. Cha mẹ mua những thứ được cho là bổ dưỡng để nấu cho con ăn. Con không thích ăn món đó mà lại muốn ăn một món ăn gì đấy hết sức bình thường. Chúng ta từ chối nhu cầu của con trẻ. Cuối cùng chúng cũng ăn những thức ăn chúng ta nấu chỉ vì bị ép buộc.  

Cơ thể có thể bị dị ứng với một loại thức ăn nào đấy. Thế nhưng có khi cả đời chúng ta cũng không nhận ra. Bởi vì chúng ta xem đó là mề đay hay là một sự ngộ độc thực phẩm rất nhẹ. Chúng ta chấp nhận điều đó và không quan tâm việc dị ứng đó như thế nào, mức độ nặng nhẹ ra sao.

Cho đến một ngày chúng ta bị một căn bệnh nào đấy, tính mạng suýt bị tước mất. Khi tuần tự trả lời từng câu hỏi của bác sĩ chúng ta mới hiểu được mình đã bỏ qua những dấu hiệu cảnh báo đã lâu. Đương nhiên, lúc đấy chúng ta đã nuôi trong mình một thứ bệnh mãn tính hoặc nguy hiểm đến tính mạng bằng sự thiếu hiểu biết về cơ thể chính mình.

Chúng ta thích một công việc nào đấy, có sở trường một việc gì đấy nhưng chưa bao giờ nghiêm túc xem xét việc này. Bằng chứng là khi chọn ngành nghề để học ta chủ yếu lấy tiêu chí là ngành đó có dễ kiếm việc làm, ngành đó thời thượng, có đem đến cho chúng ta niềm tự hào hay không? Chúng ta ít khi hỏi bản thân mình rằng mình có thích nghề đó hay có khả năng làm tốt nghề đó hay không? Vì vậy những sở thích của chúng ta nhiều khi vừa bị manh nha thì đã bị giụi tắt vì sự vô tâm của chính bản thân mình.

Đôi khi trong cuộc đời, đôi ba lần sự yêu thích lại trỗi dậy nhưng ta lại bị cơm áo, gạo tiền cuốn đi. Những sở thích lại gác lại. Hay đơn giản là bị những người xung quanh khuyên từ bỏ, vì cho đó là phù phiếm. Vậy là chúng ta để cho tình yêu công việc, nghề nghiệp thêm một cơ hội rời xa.

Chúng ta gặp vần đề rắc rối ở phần nội tâm, đời sống tinh thần. Chúng ta bỏ qua. Chúng ta không xem đó là quan trọng. Những thứ hữu hình, nhìn thấy được mới quan trọng. Những thứ vô hình như cảm xúc, suy nghĩ là không quan trọng. Ai mà chả thế!

Vì vậy mà căn bệnh trầm cảm đến với chúng ta lúc nào không hay. Khi chúng ta bị trầm cảm với những dấu hiệu cảnh báo ban đầu đơn giản như đau đầu, mất ngủ, không vui… Chúng ta cứ tảng lờ hoặc tìm kiếm những thú vui khác để lấp đầy, thay thế. Hay đôi khi là là tìm đến một chất kích thích để giải quyết vấn đề.

Cơ thể không thích điều đó. Cơ thể lên tiếng với những dấu hiệu bất thường để chúng ta quan tâm đến nó, yêu thương và vỗ về nó. Chúng ta tảng lờ hết những dấu hiệu cảnh báo ban đầu. Lâu dần cơ thể không còn cảnh báo nữa hay là chúng ta không còn đủ tinh tế để nhận ra những thay đổi rất lớn trong bản thân mình. Do đó một phần cơ thể a suy sụp, hư hỏng hoàn toàn hoặc là đến mức không khôi phục lại được nữa.

Cơ thể có thể tự chữa lành nhưng chúng ta lại không cho phép nó làm điều đó. Khi nào đấy mệt mỏi, chúng ta không nghỉ ngơi mà lại dùng tạm một loại thuốc nào đấy để chặn đứng các triệu chứng lại. Chúng ta tự cho mình đã nhanh chóng trị được những triệu chứng mệt, mỏi, đau, nhức…

Thực ra khi chúng ta mệt mỏi, thay vì nghỉ ngơi, giảm tải áp lực cho mọi bộ phận, hệ thống trong cơ thể mình để cân bằng lại thì chúng ta lại bắt cơ thể cố gắng quá sức, đầu độc thêm những loại thuốc uống vào. Khi sự số gắng quá ngưỡng nó sẽ bị đứt như người ta thường nói “già néo đứt dây”.

Một tình trạng chung của xã hội ngày nay là tuổi trẻ bán sức kiếm tiền, tuổi già dùng tiền mua sức khỏe. Sức khỏe bán với mức giá rẻ mạt, bởi vì lúc đấy bản thân chưa có nhiều thứ giá trị để được trả với giá cao. Đến khi già lại mua sức khỏe với giá ngất ngưởng.

Người ta vẫn bảo rằng giường bệnh là cái giường đắt nhất trên đời. Nhiều lúc có tiền trong tay mà bất lực vì không mua được sức khỏe. Chưa kể chúng ta bỏ phí tuổi trẻ đi qua mà không thực hiện được những ước mơ, khao khát của tuổi trẻ. Điều này không ai có thể lấy lại được.  

Chúng ta đã dành cả tuổi trẻ và sức lực của mình theo đuổi mục đích sống mà chúng ta đặt ra miệt mài đến mức bị kiệt sức. Khi kiệt sức hoặc cuối đời dừng lại ta vẫn thấy thiêu thiếu cái gì đó. Hình như chúng ta chưa thực sự sống.

Khi đi học chúng ta cố gắng học để khi đi làm sẽ sống. Đến khi đi làm chúng ta lại chờ khi nào kiếm được mức lương kha khá, thu nhập tăng thêm một con số nào đó sẽ dừng lại và sống. Khi có thêm con đó rồi chúng ta lại tặc lưỡi, thôi chờ nghỉ hưu húng ta sẽ hưởng thụ toàn thời gian. Hỡi ơi, đến khi sẵn sàng cho nghỉ ngơi và sống thì chúng ta đã không còn sức để mà sống!

Chúng ta phung phí sức khỏe, thời gian của mình hào phóng nhưng lại luôn tiết kiệm cuộc sống cho chính mình. Chúng ta cứ chờ đến mộ lúc nào đó để sống. Chờ mãi, chờ mãi cho đến ngày chúng ta kết thúc cuộc đời của mình.

Vì cứ chạy theo mãi những thứ bên ngoài nên khi có hết mọi thứ rồi vẫn thấy bản thân mình cần một thứ gì đấy. Giống như cần một sự cống hiến, cho đi không vụ lợi. Cần một sự đóng góp trong cộng đồng. Cần một niềm vui nho nhỏ khi nhìn thấy cuộc sống của ai đó tốt hơn nhờ có công sức bé nhỏ của mình trong đó. Cần một tình yêu thương từ người đối diện khi họ sẵn sàng chia sẻ với mình một điều giản dị.

Bản thân mình muốn cho đi để được hạnh phúc thì chúng ta làm điều ngược lại, gom thật nhiều, kiếm thật nhiều cho chính bản thân mình. Chúng ta đã cho bản thân cái mà nó không cần nên cuối cùng chúng ta không thấy hài lòng sau khi sống hết một kiếp người và có hết mọi thứ mà chúng ta muốn.

Song song với việc học những thứ bên ngoài, chúng ta cũng cần hiểu rằng, có một thứ cần học sâu sắc, học suốt cả cuộc đời đó là bản thân mình. Nhìn vào bản thân để học những điều mà chúng ta cần để sống cho hạnh phúc. Chúng ta theo đuổi mục tiêu bên ngoài thì cần nhớ rằng có một mục tiêu rất lớn khi sinh ra ở cõi người này là hoàn thiện chính bản thân mình từ thể chất đến tinh thần.

Rating: 1 out of 5.

Leave a Reply