Trước khi kết hôn, hình mẫu làm vợ mà người phụ nữ biết đó là mẹ của mình. Trong cuộc hôn nhân của mình, phụ nữ thường copy mẫu người vợ là mẹ nếu cảm thấy mẹ là người vợ hạnh phúc. Nếu ngược lại, phụ nữ thường cố gắng tránh những điều mà mẹ – với vai trò là người vợ – không hạnh phúc. Chức danh “Vợ” có ngay sau khi đăng ký kết hôn, sự nghiệp làm vợ bắt đầu từ đây nhưng phụ nữ ít ai học cách làm vợ từ những ngày đầu.
Mục lục
Những lạc lối những năm đầu hôn nhân
Phụ nữ chưa chuẩn bị gì để làm vợ thì đã làm vợ. Những ngày tháng mật ngọt của hôn nhân khiến phụ nữ nghĩ rằng, làm vợ hóa ra tuyệt vời đến thế. Có một người thương mến, chiều chuộng ở cạnh, những buổi tối ấm áp bên người chồng, câu chuyện xoay quanh ước mơ căn nhà và những đứa trẻ, những chuyến đi xa cùng nhau…
Những ngày mật ngọt qua như chớp mắt. Vợ chồng đối diện với nhau với tất cả mọi tật xấu chưa từng lộ diện. Người mình nhìn thấy hàng ngày không giống chút nào với người mà lâu lâu mình mới gặp với bao mong ngóng và sửa soạn.
Ở đâu ra ông chồng tính toán chi ly, tiêu tiền dè sẻn? Ở đâu ra ông chồng đi làm tối ngày tối đêm mới về đến nhà? Ở đâu ra ông chồng bừa bộn, bày bừa khắp đồ đạc khắp nơi? Chồng tự nhiên cáu gắt không lý do? Chồng có tính nhăng nhít, nói dối như cuội?…
Người phụ nữ đâu chọn cho mình ông chồng như thế! Người mà phụ nữ chọn làm chồng là cái anh quan tâm, yêu thương, chiều chuộng, lịch lãm, ga lăng. Anh ấy áo quần tinh tươm sạch sẽ mỗi lần hẹn hò, sốt sắng đón đưa khi trời mới chuyển mưa. Bao cô gái thầm mong có được chàng!
Cuộc sống bắt đầu bày binh bố trận như chực để cho đôi vợ chồng trẻ sập hố. Gia đình hai bên đang yên đang lành bỗng dưng đủ thứ chuyện xảy ra. Lúc yêu nhau, quyết định lấy nhau đâu ai biết được những điều này lại vận vào mình. Lúc trước nghe ai đó không phải nhà mình rơi vào cảnh ấy cũng chép miệng, nói thương họ là xong. Giờ chuyện đó xảy ra với gia đình chồng/vợ, đâu chép miệng cái là chuyện nó hết được. Tự nhiên chuyện của “nhà kia” thành chuyện của mình. Chuyện nhà mình khiến “người kia” đau đầu.
Bỗng nhiên có con khi mà vợ chồng còn tính dành dụm tiền bạc, tích cóp để mua nhà. Đứa bé ra đời làm vỡ giấc mộng ngôi nhà của riêng hai vợ chồng. Con mọn níu chân người vợ bước ra ngoài kiếm tiền. Chồng bỗng dưng đi làm về muộn, lại chẳng còn giúp được gì trong chuyện nuôi con. Cha mẹ hai bên bỗng nhiên xuất hiện can thiệp vào chuyện nuôi dạy con của hai vợ chồng. Chồng vợ trở thành hai chiến tuyến trong tranh luận con uống sữa mẹ hay sữa ngoài…
Hôn nhân đang màu hồng, thoắt cái biến thành màu xám xịt. Người phụ nữ ôm con thút thít: biết vậy không lấy chồng làm gì! Biết vậy chơi thêm ít năm nữa, biết vậy thì bỏ nhau từ hồi chưa có con. Biết vậy…với vô vàn những điều cỏn con đã xảy ra.

“Sự nghiệp làm vợ” bắt đầu từ khi kết hôn
Vật vã gìn giữ hôn nhân
Người phụ nữ cứ như đi giữa hai “làn đạn” bên bắn xuôi bảo “cố mà đi tiếp”, bên bắn ngược bảo “buông để còn làm lại”. Cả hai “làn đạn” bên nào cũng kiên cường bất khuất. Chẳng kịp quyết định ngả về bên nào, người phụ nữ cứ như diễn viên xiếc đi giữa hai làn đạn với vô vàn những nỗi đau và thương tổn.
Khi cao trào cảm xúc tiêu cực, người phụ nữ chỉ muốn bỏ lại hết mọi thứ mà bước đi một mình. Khi ngọt ngào thương yêu lại dỗ ngọt bản thân rằng cuộc sống cũng không quá tệ, hôn nhân cũng không đến nỗi nào.
Thời gian thoi đưa. Đứa con đầu vừa chút lớn khôn lại có thêm đứa khác. Chồng vẫn thế. Vợ vẫn thế. Một đứa con còn không rời đi được, hai đứa làm sao dám! Thôi thì cuộc sống cũng đã quen rồi. Chồng vợ cũng đã quen nết. Cái không ưa vễn ê hề ra đấy.
Cuộc chạy đua giữa hai “làn đạn” vẫn chưa chấm dứt nhưng giờ vợ có thêm chút kinh nghiệm để không còn bị sát thương. Lại thêm có cái bảo bối “vì con” thế là người phụ nữ mạnh dạn và dũng cảm hơn hẳn. Đôi lúc mệt quá, phụ nữ cũng muốn buông nhưng rồi lại cầm lên hết mọi thứ chấp nhận chạy marathon đến đích “con trưởng thành”.
Hiểu về làm vợ
Người chồng mà người phụ nữ chọn không sai, không lầm, càng không thay đổi. Chỉ có người phụ nữ mong cầu quá nhiều ở người chồng, cuộc hôn nhân tiêu chuẩn và hay đặt chồng cạnh “chồng nhà người ta”. Người chồng ấy, có tất thảy những thứ anh ấy có từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ. Người phụ nữ chỉ mới nhìn thấy được một phần nổi của tảng băng chìm sao bảo phần chìm không giống phần nổi? Phần nổi mà giống phần chìm thì nó đâu nằm ở phần chìm. Nếu phần chìm cũng rực rỡ giống phần nổi thì lại đâu dành cho mình, có cô khác rực rỡ hơn chọn anh ấy từ lâu rồi.
Người phụ nữ trước khi làm vợ chưa học được bài học vỡ lòng về kỹ năng làm vợ. Đó là thu hẹp cái tôi của mình một chút, giữ cho mình một khoảng trời riêng đẹp đẽ. Khoảng trời ấy là để ẩn náu khi cuộc sống bất ổn có nơi mà thương lấy bản thân mình, lấy lại cân bằng mà bước tiếp. Chồng cũng có nhu cầu được làm điều tương tự thế này.
Người phụ nữ chưa kịp hiểu chính mình và chưa hiểu biết gì về đàn ông. Người chồng là đàn ông, có những cấu trúc sinh học và tâm sinh lý khác phụ nữ. Bộ não đàn ông không giống phụ nữ nên họ không nghĩ, làm và cảm xúc như phụ nữ. Người phụ nữ chưa hiểu mình muốn gì nhưng bắt người chồng phải hiểu mình như từng nếp gấp trong lòng bàn tay.
Chồng không cần hỏi mà biết được vợ muốn gì thì đó mới là người chồng tâm lý, hiểu và thương vợ. Quên đi một sở thích của vợ, quên cái ngày kỷ niệm gì đấy mà người phụ nữ nhớ như in thì người chồng trở thành người bạc bẽo, tình cảm nhạt phai. Phụ nữ chưa hiểu và chấp nhận rằng, đàn ông không được tạo hóa phú cho điều đó.
Người đàn ông hãnh diện khi người vợ trân trọng những việc họ làm, những gì họ có. Điều đó dù nhỏ cũng khiến họ cảm thấy mình là anh hùng trong mắt vợ. Phụ nữ trân trọng chồng sẽ được chồng trân trọng lại, nâng niu và thương yêu. Người phụ nữ lại quên mất điều đó, từ trong nhà ra đến bên ngoài ngõ chỉ giữ một hình ảnh người chồng không vừa mắt. Gặp ai mà nói về chồng cũng chỉ có những điều chưa vừa ý thay vì ngắm nghía, nâng niu và ghi nhận những điều tốt đẹp của chồng.
Người phụ nữ giữ hình ảnh chồng mình thế nào thì người xung quanh cũng nhìn theo góc ấy. Người chồng nếu không có cơ hội chứng minh mình có phần tốt đẹp thì suốt đời chỉ mang một cái “mác” do vợ tặng.
Người phụ nữ biết thương yêu bản thân mình trước khi chăm lo, thương yêu chồng sẽ nhìn thấy chồng có nhiều thứ tốt đẹp. Bởi vì mình có tình yêu thương mới dành tình yêu thương cho chồng được. Trong lòng chỉ có những điều oán trách bản thân thì khi thương yêu chồng chỉ dành cho chồng một sự oán trách bọc vỏ yêu thương.
Khi yêu thương không hiện diện, mọi thứ sẽ trở nên méo mó và xấu xí. Người xưa nói rằng “yêu nhau củ ấu cũng tròn”. Người phụ nữ khi làm vợ cần học những bài học vỡ lòng để bước vào “trường đại học hôn nhân” không gặp nhiều giông bão. Nếu có gặp bão giông biết cách hóa giải hoặc né để mình không bị tổn thương.
Mỗi cuộc hôn nhân như một trường đại học dạy người phụ nữ trưởng thành. Người chồng là người bạn thân ở “trường đại học hôn nhân” giúp người phụ nữ học những bài học mà mình cần phải tốt nghiệp. Chừng nào người phụ nữ học xong, thì bài học đó mới chấm dứt chứ không phải là tìm một người đàn ông thay thế để chấm dứt mọi chuyện. Khi người phụ nữ chưa tốt nghiệp được bài học hiểu và thương với người chồng này thì người chồng kế tiếp cũng chỉ là một phiên bản đổ vỡ tiếp theo.
Bài viết cùng chủ đề