Thời gian dần đây, nhiều học sinh tự tử. sau mỗi cái chết là một câu chuyện đau lòng. Trong những cái chết thương tâm đó, cha mẹ chợt nhận ra mất kết nối với con là một điều đáng tiếc.
Mục lục
Cha mẹ chỉ quan tâm đến thể chất và vật chất của con mà quên đi phần tinh thần
Kết nối với con là một nhu cầu tinh thần cần thiết cho cả cha mẹ lẫn con cái. Cha mẹ chạy theo guồng quay cuộc sống mà quên đi nhu cầu tinh thần này. Việc chăm sóc con cái thiên về vật chất và thể chất hình thành từ khi người mẹ mang thai. Người mẹ nào mang thai cũng quan tâm là ăn gì cho con khoẻ, thông minh. Ít người mẹ nào nghĩ đến việc bồi dưỡng đời sống tinh thần cho mẹ và chọn các cách nuôi dưỡng tinh thần cho con.
Những phương pháp như nghe nhạc tần số cao để nuôi dưỡng đời sống tinh thần thư thái, khoẻ mạnh cho mẹ và con từ trong bụng mẹ không lạ lắm với phụ nữ mang thai. Thế nhưng để tin vào điều đó thì không có nhiều người. Để thực hành điều đó thì hiếm người. Thực hành điều đó trọn vẹn thai kỳ và tận hưởng thành quả của nó hẳn là rất ít phụ huynh làm.
Khi trong thai kỳ, người phụ nữ đối mặt với rất nhiều vấn đề về tâm lý bất ổn do việc mang thai mang lại thì đa phần họ tự chịu đựng. Tâm trạng của người mẹ sẽ ghi dấu lên sự phát triển của con. Ông bà ta vẫn thường nhắc phụ nữ mang thai thì không được khóc, không được buồn để con sinh ra vui vẻ, tươi tắn. Đó là một lời nhắc tế nhị và sâu sắc.
Chế độ ăn của bà bầu cũng tập trung vào việc lên cân cho mẹ và bé. Những bữa ăn của bà bầu thường được khích lệ, ăn cho cả hai. Nhiều khi người mẹ nghén không ăn được, mệt mỏi nhưng dưới sự thúc ép của gia đình và tư duy ăn cho con khoẻ nên người mẹ cũng cố “gồng gánh ăn” gấp đôi.
Thực ra khi cố ăn có nghĩa là người mẹ đã tự tạo ra một áp lực cho chính bản thân mình. Việc cố ăn, ăn ép sẽ ảnh hưởng đến hệ tiêu hoá và hấp thụ thức ăn cũng như tâm trạng khi ăn. Người mẹ sẽ lâm vào tình trạng chán ăn, mệt mỏi căng thẳng khi ăn. Như vậy sẽ có một vòng lặp: nghén, mệt không muốn ăn – cố ăn, ăn vào cơ thể không chấp nhận – căng thẳng, mệt mỏi nên không muốn ăn.
Đứa trẻ sau khi được sinh ra cũng được cha mẹ nuôi dưỡng theo đuổi mục tiêu cân nặng, chiều cao và những món đồ vật chất con được hưởng. Cha mẹ cũng hướng đến mục tiêu đáp ứng đầy đủ nhu cầu vật chất của con theo cách cha mẹ nghĩ.
Cha mẹ sẵn sàng đi làm tăng ca, vất vả để đổi lại cho con những thụ hưởng vật chất và thể chất mà không bận tâm đến chuyện con mong muốn gì. Có câu chuyện kể rằng, môt câu bé một ngày nọ, gom hết tiền tiết kiệm và hỏi một ngày cha đi làm kiếm bao nhiêu tiền? Con sẽ trả tiền môt ngày công của cha để cha chơi với con.
Một câu chuyện rất đơn giản nhưng chứa một hàm ý sâu sắc: con cái cần cha mẹ ở bên cạnh chơi với chúng. Điều đó quan trọng hơn nhiều so với những thứ chúng ăn và sử dụng. Chúng ta đang nhìn nhận nhu cầu đứa trẻ trên góc độ như cầu của chúng ta nghĩ. Chúng ta không nhìn vào nhu cầu thực sự của đứa trẻ. Đó là khởi nguồn của sự mất kết nối giữa cha mẹ và con.
Cha mẹ mất kết nối với con
Cha mẹ sống trong nhà với con nhưng lại hoàn toàn không có một sự kết nối nào cả. Khi ở cạnh con, cha mẹ chăm chú coi điện thoại hoặc ti vi nhưng lại cấm đoán làm việc này và yêu cầu con ngồi ngay ngắn học bài. Khi ngồi kèm con học vẫn liêng liếc sang cái điện thoại xem có tín hiệu gì không. Trong khi đó lại yêu cầu con học thì phải tập trung, không sao nhãng làm việc khác.
Trẻ con rất thông minh và nhạy cảm. Chúng biết cảm xúc của chúng ta thế nào khi ở cạnh chúng và biết cách khiến chúng ta không thể làm khác ý của chúng. Kết nối với con cái là toàn tâm toàn ý chăm sóc con cả vật chất lẫn tinh thần. Không phải chờ đến khi con ốm, con gặp vấn đề rồi chúng ta mới hỏi han, động viên. Hay tệ hơn là khi con sai chúng ta thể hiện tình thương bằng việc quở mắng, đánh đập.
Chúng ta đừng đợi chờ đến khi con chủ động ngắt kết nối mới ngơ ngác nhận ra rằng con không còn là đứa con bé bỏng cứ hay bám mình như cái đuôi nữa. Chúng từ bỏ những bữa cơm chung với gia đình. Chúng từ chối những câu hỏi của chúng ta bằng những câu trả lời “không sao ạ”, “con ổn”, “con ok”, “con tự lo được”… mà thực ra con chẳng ổn tý nào.
Làm thế nào để kết nối với con?

Dành thời gian ở bên con
Kết nối với con là trò chuyện với con. Trò chuyện từ khi con còn trong bào thai. Mỗi độ tuổi trẻ lại có nhu cầu trò chuyện khác nhau. Trẻ ở tuổi mầm non, chỉ cần dành thời gian chơi với chúng, trả lời những câu hỏi trên trời, dưới đất của chúng, nghe những câu chuyện không đầu không cuối của con. Con chỉ có nhu cầu hỏi và cảm giác được lắng nghe, được quan trọng.
Ở độ tuổi tiểu học lại cần quan tâm chuyện trường lớp bằng những câu hỏi gợi mở chủ động từ cha mẹ. Qua đó các con tự kể chuyện để cha mẹ biết thông tin ở trường lớp, bạn bè. Khi các con có biểu hiện khác thường cần nắm bắt cơ hội để gợi mở câu chuyện. Trả lời các câu hỏi của con bằng cách đặt câu hỏi ngược lại cho con để con tự tìm câu trả lời.
Trẻ vào cấp hai là bắt đầu có những vấn đề tâm sinh lý phát sinh. Con cũng có thể sẽ không còn nhu cầu theo đuôi cha mẹ. Điều này mách bảo cha mẹ cần trò chuyện với con như một người bạn hơn là phụ huynh.
Ở độ tuổi cấp ba là độ tuổi rất nhạy cảm về tâm lý, tình cảm. Con đã bắt đầu ý thức về bản thân mình, ý thức về quyền riêng tư, có nhu cầu bảo mật ở một số vùng nhất định. Cha mẹ cần hiểu và thiết lập giới hạn để tôn trọng con. Bên cạnh đó, cha mẹ cần giữ được mối quan hệ gần gũi, tin cậy để con có thể chia sẻ những điều khó nói. Nếu cha mẹ đứt gãy kết nối với con trong giai đoạn này dễ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc như con bị trầm cảm, chấn thương tâm lý, thậm chí là tự tử.
Kết nối với con cái, một việc cần làm ngay từ khi còn trong bào thai và duy trì suốt cuộc đời. Điều này giúp cho việc nuôi dạy con cái được thuận lợi và duy trì các mối quan hệ tốt đẹp giữa cha mẹ và con cái. Những vết thương tuổi thơ có một dấu ấn sâu sắc trong quá trình trưởng thành của con, đôi khi không bao giờ lành được. Mối quan hệ với cha mẹ vì vậy mà xấu đi trong suốt cuộc đời con. Và rất có thể, con lại lặp lại nỗi đau đó dành cho thế hệ tiếp theo mà không hề hay biết.
Bạn có thể thích