Bạn có tự nhận ra bản thân có nỗi đau gì không? Có dạng nỗi đau có thể quan sát, cảm nhận được là nỗi đau bề nổi. Có dạng nỗi đau vô hình đến mức không nhận ra, đó là nỗi đau phần chìm tảng băng trôi. Nỗi đau vô hình là nỗi đau bị chôn vùi, khuất lấp trong tầng tầng lớp lớp thời gian và nỗi đau bề nổi. Nỗi đau ẩn sâu ấy cần sự trở về với bên trong và một cuộc phẫu thuật mới mong cắt bỏ được cái “tế bào ung thư” mang tên nỗi đau còn len lỏi trong tâm.
Những biểu hiện “lâm sàng”
Bạn dễ nổi nóng, cáu giận với người mình thương yêu nhất như cha me, chồng con. Bạn cho rằng là vì thương nên mới thế. Cũng có lý do là vì bạn bận làm quá nhiều việc, đóng quá nhiều vai mà chồng con và cha mẹ luôn mang đến cho bạn những chuyện không như ý. Stress, căng thẳng, áp lực, trầm cảm cũng là những cảm xúc, trạng thái tâm lý được mang ra để giải thích cho hành xử của bạn. Lý do nào, dưới góc nhìn của bạn đều đúng, dưới sự phân tích của lý trí cũng logic.
Thế nhưng khi đặt cho nó thêm một tầng câu hỏi vì sao và đặt nó trong bối cảnh nội tâm của bạn thì lại thành ra chưa hợp lý. Vì sao bạn bận? Vì sao bạn căng thẳng? Vì sao và vì sao? Bạn dùng tư duy sâu, đặt câu hỏi vì sao và trả lời cho câu hỏi đến khi không còn hỏi được vì sao nữa bạn sẽ có câu trả lời đúng nhất. Chúc mừng! Bạn đã chạm vào sự thật ẩn sâu bên trong!
Nó sẽ là một nỗi đau nào đấy được cuộn thành trai ngọc. Bạn biết ngọc trai được hình thành từ sự ôm ấp nỗi đau vật thể lạ lọt vào cơ thể của con trai chứ! Thật đáng tiếc, nỗi đau của bạn cũng được ngậm lại nhưng không thành ngọc mà thành một “tế bào ung thư” phá hủy cơ thể, tâm hồn, cuộc sống, hạnh phúc của bạn.
Khi “tế bào” nỗi đau lần đầu xuất hiện, bạn lờ nó đi. Ví dụ bạn mệt mỏi, bạn thấy chán chán trong người, bạn không vui với việc này, việc kia, hơi khó ngủ một tý… nhưng bạn tặc lưỡi, chuyện nhỏ mà. Ngày này qua ngày khác, những điều này lặp lại, bạn bỏ qua vì nó thực sự không làm ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của bạn.
Đến một ngày, bạn thấy sao mà cái gì cũng không thuận lợi đến với mình? Sao lại mất ngủ triền miên như thế? Sao chồng đối xử tệ thế? Sao con lại không ngoan, không nghe lời? Sao người ta cứ đùa giỡn tình yêu của mình mãi thế?… Chưa dừng lại ở đó, đến lúc bạn vung lên la lối rằng: tại sao cuộc đời lại bất công với tôi thế? Tôi đau khổ, bất hạnh quá! Rồi bạn hết kêu gào, than trách, bạn chấp nhận buông xuôi. Kiếp này coi như bỏ, kiếp sau nguyện làm cây cỏ cho an lành.
Thật ra là bạn đã gieo trồng một mùa vụ không như ý với mọi thứ từ lâu rồi. Ngay từ khi cái “tế bào không như” ý đầu tiên hình thành. Bạn lơ là với tiếng nói bên trong, bỏ qua mọi dấu hiệu, không lắng nghe cảm xúc của bản thân. Rồi đến lúc, không kiểm soát được bản thân và hành xử của người khác. Bạn cao ngạo, bất cần. Với chồng, bạn giận dỗi và tự tuyên bố trong lòng “tôi tự do”, “tôi mạnh mẽ”, “anh không làm, tôi tự làm”, “chờ đến lượt anh làm thì tôi làm cho nhanh”… Anh không thương yêu tôi, tôi cũng cóc cần.
Những câu từ bạn thốt ra được đó là tiếng nói của phần nổi trong tâm trí bạn. Phần chìm là trong lòng rất đau, vờ là mạnh mẽ, vờ là ổn thế thôi. Bạn đau trong lòng. Bao nhiêu thiếu thốn, khao khát yêu thương chất chứa trong lòng, nhưng bạn ngạo mạn không dám thừa nhận, không dám nói với chồng, với con và người thân thương khác. Khao khát bên trong của bạn là muốn chồng ôm, chồng thương mà không nói ra. Một khao khát thuận chiều là muốn thương chồng, thương con dịu dàng nhưng khi cơn nóng giận của bạn trồi lên thì mọi thứ đều nhỏ hết. Bạn nổi nóng, cáu với chồng con. Bạn đánh con. Hết cơn nóng giận lại hối hận, lại thấy mình sai. Tuyệt nhiên bạn không nhìn cội rễ nỗi đau trong bạn. Bạn chỉ thấy cái ngọn của nỗi đau và cố gắng sửa chữa cái ngọn và thấy nó tạm ổn rồi thôi. Lãng quên nó. Rồi một ngày nào đó, nó trồi dậy bạn lại hành xử y như vậy.
Ngọn thì được cắt thường xuyên nhưng mà gốc nỗi đau thì ngày càng to và dày thêm. Nó như cái cây bonsai. Hạn chế tán lá phát triển thì nó phình ra gốc. Cái gốc phình ra chính là sự kìm nén nỗi đau đang phình ra ngày càng to và rễ ngày càng ăn sâu.

Gốc cây phình ra là nỗi đau bị kìm nén
Gột rửa và phẫu thuật nỗi đau
Bạn không muốn nuôi một cây “bon sai nỗi đau” trong tâm hồn mình chứ? Cởi mọi áo giáp, áo choàng, trang sức, mặt nạ của mình để được sống thật với bên trong xù xì, gai góc, thiếu thốn, tổn thương của mình. Chấp nhận những nỗi đau đang hiện diện và giày vò mình. Cho nó thời gian được phát ra, phơi bày, đau đớn và rồi yêu thương, chữa lành nó, kể cả một cuộc đại phẫu thuật tâm hồn.
Khép lại nhiều việc, buông tất những thứ không cần thiết, tập trung vào sự mạnh khỏe, bình an bên trong. Bỏ hết những việc không đáng khiến bạn bận rộn, dành thời gian trò chuyện với bản thân. Trò chuyện theo nhiều cách. Viết. Soi mình trong gương và nói. Ghi âm lời nói. Quay video như đang trò chuyện với người bạn. Ngồi yên lặng. Thiền. Suy ngẫm về những việc mình đã làm mà chưa vừa ý. Làm vậy để có thời gian hiểu bản thân mình. Mình muốn yêu thương ai thì cũng bắt đầu từ tìm hiểu mà. Kể cả tiếng sét ái tình thì sau khi “sét đánh” cũng đến giai đoạn tìm hiểu. Hiểu rồi mới thấy thương, thấy hợp rồi mới tiến tới những cung bậc cảm xúc sâu hơn.
Với bản thân cũng thế, yêu từ đầu. Yêu bản thân thật nhiều để không còn nỗi đau nào nữa. Khi trong lòng bạn không còn nỗi đau mới yêu người khác thuần khiết được. Lúc đó người bạn yêu không yêu lại như kỳ vọng thì bạn cũng không buồn đau, oán trách. Khi nỗi đau còn âm ỉ thì bạn cũng yêu người khác bằng một tình yêu âm ỉ nỗi đau.
Người trong nhà năng lượng thông nhau theo nguyên lý bình thông nhau. Mình không vui, năng lượng không tốt sẽ chảy sang chồng con và ngược lại. Biết được năng lượng không tốt của chồng con có thể chảy sang mình thì tự nuôi nguồn năng lượng bản thân tích cực để ứng phó khi năng lượng tiêu cực ấy chảy vào mình. Nếu năng lượng bạn không đủ cao hơn những năng lượng tiêu cực ấy thì sẽ chấp nhất, đương đầu với nó và bị nhấn chìm theo. Bất hòa, giận dỗi, đau buồn từ đó mà sinh ra. Kết quả là cuộc sống ngột ngạt, buồn, đau, thất vọng. Vòng xoay “khổ” vận hành từ đây.
Can đảm dừng cuộc sống lại vài nhịp để ngắm nghía đời mình một chút. Công bằng nhìn nhận mọi việc khách quan. Thoát vai cuộc sống để tâm trí nhẹ nhõm. Bạn sẽ nhận ra phiên bản thật của mình trần truồng ở đó với đầy thương tích, nỗi đau. Vỗ về phiên bản chân thật đó của mình. Yêu bản thân mình thật nhiều để có dũng khí phẫu thuật nỗi đau. Cho mình một lần trong đời, bứng gọn tận gốc nỗi đau ra ngoài.
Bạn có thể thích