Tuần trước, mình vào vai dẫn dắt một cuộc trò chuyện nhỏ về chủ đề “Ước mơ của mẹ là gì?” Trong buổi giao lưu, thầy Phan Văn Trường đã kể câu chuyện “làm chồng” của thầy và những nhắc nhở để phụ nữ có thể theo đuổi ước mơ của mình. Trong câu chuyện, thầy đặt ra câu hỏi “tại sao phụ nữ lại ấm ức”?
Một người chồng chia sẻ việc nhà
Khi tham gia chương trình thảo luận, mọi người tập trung vào ước mơ của phụ nữ sau khi lập gia đình. Chủ đề này khiến nhiều người đồng cảm, bởi khi bước vào hôn nhân, phụ nữ phải đối mặt với rất nhiều rào cản. Có người buộc phải từ bỏ ước mơ của mình, có người thì rất chật vật để thực hiện ước mơ đó.
Sau phần trò chuyện, có một câu hỏi được đặt ra cho thầy Trường: “Vai trò của người đàn ông, người chồng trong việc giúp người phụ nữ thực hiện ước mơ của mình là gì?”. Thầy Trường sinh ra ở Việt Nam nhưng có 60 năm sống và làm việc ở nước ngoài (chủ yếu là châu Âu). Thầy kể về chính bản thân mình – một người đàn ông sẵn sàng làm tất cả mọi việc nhà với trạng thái vui vẻ và xem đó là một phần trách nhiệm của mình. Thầy cũng luôn tạo điều kiện để vợ thầy có thể làm những điều mà cô ấy yêu thích.
Có một điều khiến thầy trăn trở: “Dù thầy đã làm một người chồng như vậy, vợ thầy vẫn cảm thấy ấm ức”. Thầy cũng cảm nhận rằng những người phụ nữ trong buổi trò chuyện tự thực hiện ước mơ của mình theo một cách rất vật vã, khó nhọc và cũng mang theo nỗi ấm ức. Tại sao vậy?”
Người vợ “ấm ức”
Thầy Trường đặt ra một góc nhìn: Phải chăng chính người phụ nữ Việt Nam có sẵn sự ấm ức trong người?
Cách đặt vấn đề của thầy khiến mình tự soát lại bản thân và nhìn ra xung quanh. Mình cũng từng ấm ức. Mình ở trong nhiều bối cảnh sống khác nhau. Có những nơi, người chồng chẳng bao giờ đụng tay vào việc nhà. Nhưng cũng có những nơi, người chồng lại thường xuyên đi chợ, nấu cơm, trong khi người vợ lại vụng về trong chuyện bếp núc.
Chính vì tận mắt chứng kiến những kiểu chồng khác nhau nên mình biết những điều thầy Trường nói là có thật, chân dung người chồng trong câu chuyện của những người phụ nữ tham gia buổi giao lưu hôm ấy cũng là có thật. Thực tế là, một người đàn ông như thầy Phan Văn Trường sinh ra và sống tại Việt Nam thực sự rất hiếm. Còn những người đàn ông giống như chân dung mà nhiều chị em mô tả lại là số đông. Tất cả phụ nữ Việt Nam đều mơ ước một người chồng chia sẻ việc nhà.
Vì đâu phụ nữ ấm ức?
Mình ngẫm ra sự ấm ức của phụ nữ là có thật và có những nguyên nhân nhất định. Nguyên nhân thứ nhất đến từ rất nhiều thế hệ bà, mẹ đi trước và những người phụ nữ ở quanh chúng ta. Chúng ta thừa hưởng điều đó từ trong gen, văn hóa, lối sống hàng ngày. Biết bao thế hệ phụ nữ Việt Nam đã phải chịu đựng, chịu thiệt thòi? Bây giờ để chúng ta hết ngay ấm ức không phải là dễ.
Khi có sẵn sự ấm ức trong người chúng ta không tìm cách “thải độc” nó mà lại cam chịu để cho nó ngấm dần vào người. Chúng ta chấp nhận điều đó đến mức khi thấy một người chồng đi làm về, chung tay làm việc nhà với vợ là một điều lạ lẫm. Hình ảnh người chồng không chia sẻ việc nhà mới là hình ảnh quen thuộc.
Mình học được một bài học là khi mong muốn điều gì đó thì hãy xây dựng hình ảnh mình mong muốn. Ví dụ bạn muốn người chồng chia sẻ việc nhà thì xây dựng hình ảnh người chồng như thế. Luôn nghĩ về điều đó và không thỏa hiệp với ý thức là chồng không chia sẻ việc nhà. Chỉ khi có ý thức rõ ràng, chúng ta mới tìm ra cách để chồng chia sẻ việc nhà.
Điều này có nghĩa là trong tư duy chúng ta phải có quan điểm rõ ràng rằng, người chồng chia sẻ việc nhà là bình thường, là nghĩa vụ của anh ấy chứ không phải giúp đỡ vợ. Trong luật Hôn nhân và gia đình cũng có nói về điều đó: “Điều 19. Tình nghĩa vợ chồng: Vợ chồng có nghĩa vụ … cùng nhau chia sẻ, thực hiện các công việc trong gia đình”. Bạn đã biết luật pháp quy định rõ như thế này chưa?

Vợ chồng chung tay chăm sóc con
Tạm biệt ấm ức và khơi dậy người chồng chia sẻ việc nhà
Trong buổi giao lưu, thầy Trường bật mí cách để người chồng chia sẻ việc nhà là:
Yêu cầu chồng làm việc nhà.
Mô tả rõ cho chồng yêu cầu công việc cụ thể thế nào.
Mình muốn lấy ý này từ thầy Trường, vì đây là ý kiến của một người đàn ông. Cuốn sách “Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông,” nói về tư duy đặc thù của đàn ông: họ cần rõ ràng, trực quan. Họ không có sẵn tư duy nhìn đâu cũng thấy việc nhà như phụ nữ. Anh chồng cần biết rõ trách nhiệm chia sẻ việc nhà với vợ, biết đó là việc gì và làm như thế nào. Người chồng của bạn có thể chưa từng được dạy những điều này, hoặc từng làm nhưng sau đó, do môi trường sống không yêu cầu, nên dần quên mất.
Cách trên thì rất tốt nhưng mình thấy làm được thì rất khó với nhiều phụ nữ. Vì vậy, điều này rất quan trọng: Thay đổi suy nghĩ về chồng và cách trò chuyện với chồng. Từ đó chồng mới thay đổi tư duy và hành động được. Phụ nữ cần làm điều này thật từ từ và tế nhị để chồng cảm thấy thoải mái mà hợp tác rồi tự thay đổi.
Bạn đừng vội kết luận là “tôi đã làm mà không được”. Mình biết bạn đã làm chứ! Bạn làm rất nhiều, rất lâu là đằng khác. Hôm nay, ở đây, đọc được bài này, mong bạn dừng lại một chút, xé bỏ hết những mặc định cũ, bắt đầu một hành trình mới bắt đầu từ bạn: Trước hết, thay đổi tư duy để bản thân không còn gánh nặng “ấm ức”.
Đặt được gánh nặng rồi thì bạn mới có thể thư thả trò chuyện với chồng. Thay đổi cách trò chuyện với chồng để vợ chồng có thể nói được một câu chuyện mà không trống đánh xuôi, kèn thổi ngược hay to tiếng với nhau. Sau đó đưa ra đề nghị chia sẻ việc nhà. Chỉ cần anh ấy đồng ý làm bất cứ việc gì đều đã là một bước tiến. Nếu anh ấy làm sai, làm hỏng thì cho anh ấy cơ hội làm lại, sửa sai mà không có bất kỳ một sự trách móc hay chỉ trích nào.
Chồng không biết làm thì hướng dẫn anh ấy cách đơn giản nhất hoặc là làm mẫu cho anh ấy thấy. Và bạn nhớ rằng, lúc này vẫn nhẹ nhàng và yêu thương. Nếu bạn nói “thôi để em làm cho nhanh” hay gắt gỏng thì bạn đang giúp anh ấy không làm việc nhà một cách chính đáng đấy! Bạn cần kiên nhẫn với bản thân và kiên nhẫn với chồng mình. Cho chồng một cơ hội là cho bạn cơ hội và cho hôn nhân của bạn cơ hội để tốt hơn.
Nếu bạn nói, “tôi lấy chồng chứ có phải lấy một đứa trẻ đâu mà phải dạy làm việc nhà?”, mình đồng ý với bạn. Đáng tiếc là, ngay từ đầu, bạn đã không lấy ông chồng biết làm việc nhà mà đã lấy một chàng trai vô tư không biết làm việc nhà. Chàng trai ấy đã vô tư sống như thế trong gia đình với bạn cho đến tận bây giờ. Nếu bạn không chỉ cho anh ấy làm việc nhà thì anh ấy cũng gặp vô vàn khó khăn khi không ai làm giúp việc nhà. Thật đấy! Và bạn có thể đọc tiếp phần sau…
Lựa chọn là của bạn
Nếu bạn thấy những điều trên là không cần thiết thì cũng rất tốt. Bạn có một phiên bản tuyệt vời là chọn con đường đi riêng cho chính mình. Bạn có quyền lựa chọn không làm những điều trên và làm theo cách của bạn. Cuộc sống là của bạn, quyết định là của bạn. Bạn có cách tốt hơn thì cứ làm theo cách đó. Chỉ cần bạn thấy vui vẻ về lựa chọn của mình và tự chịu trách nhiệm về những lựa chọn đó là đủ.
Tất cả mọi thứ sau sự lựa chọn không còn là lỗi của ai nữa. Con và chồng của bạn không liên quan và không chịu trách nhiệm về quyết định của bạn. Bạn vẫn phải nuôi con cho đến khi con 18 tuổi – đó là nghĩa vụ của một người mẹ theo luật Hôn nhân và gia đình.
Mình không biết bạn có phải là phụ nữ ấm ức hay không, chồng bạn có chia sẻ việc nhà hay không. Khi viết bài này, mình chỉ mong bài viết mang đến cho bạn những điều hữu ích, vun vén cho vợ chồng bạn hòa hợp. Từ trong trái tim mình, luôn mong bạn vui tươi, hạnh phúc. Với mình, phụ nữ sinh ra là để yêu thương và bạn xứng đáng được yêu thương vì phiên bản tốt nhất của bạn.
Nếu bạn thấy những điều mình viết ở đây quá khó để thực hành thì đặt lịch hẹn trò chuyện 1:1 với mình qua e-mail phannthangvn@gmail.com nhé!
Biết ơn bạn đã ghé thăm Phunulangyen!
Mình cung cấp dịch vụ đồng hành 1:1 “Tư vấn pháp luật và bình an nội tâm trong hôn nhân”. Nếu bạn được mô tả trong dịch vụ này thì có thể tham khảo dịch vụ của mình nhé! Nếu không được mô tả trong dịch vụ thì mình thành tâm chúc mừng bạn và mong bạn gửi đường link này đến với người bạn nghĩ là họ cần. Giúp người khác bình an là bạn đã gieo cho mình hạt giống bình an. Cảm ơn bạn đã lan tỏa.
Bài viết cùng chủ đề