Mùa Vu Lan – mùa báo hiếu. Ai còn cơ hội báo hiếu mẹ cha thì đó là phước báu của mình. Chúng ta trân quý điều đó, hưởng thụ niềm hạnh phúc đó.
Mẹ cha như suối như nguồn cũng như ánh đèn leo lét trước gió…
Cha vững như núi, mẹ mềm như sông. Cha mẹ cho con sự vững chãi cũng như sự mềm mại để được sống đời bình an, hài hoà. Cha mẹ là cội nguồn sự sống của con, là chỗ dựa toàn diện cho con khi còn nhỏ, là chỗ dựa tinh thần cho con khi trưởng thành.
Khi không còn cha mẹ trên đời mới thấy cuộc đời mình trụi trơ như cây mùa đông không lá. Lúc ấy chúng ta nhìn quanh để xin một lời khuyên, một lời chỉ bảo cũng đâu còn. Muốn nghe một tiếng la mắng, muốn cầm đôi bàn tay nhăn nheo, muốn nghe một hơi thở nhẹ như không… cũng không được. Cha mẹ đã về nơi thiên thu.
Mùa Vu Lan, những ai còn được cài bông hồng đỏ hãy nâng niu những gì mình đang có. Yêu thương mẹ là một hạnh phúc, là phước lành. Mẹ là dòng suối mát, là dòng sữa ngọt ngào. Mẹ già như chuối chín cây, mẹ già mong manh như ngọn đèn trước gió…Cảm ơn cuộc đời này đã cho con có mẹ để hiểu được tình mẫu tử thiêng liêng và gắn bó đến thế nào.
Hạnh phúc khi còn có mẹ cha để gọi mẹ ơi, mẹ ơi, cha ơi, cha ơi mỗi khi về nhà. Mẹ cha ở đâu đó trong nhà thôi những vẫn cứ muốn gọi những tiếng thật to, thao thiết trong lòng. Gọi không phải để được trả lời mà gọi để nói với cha mẹ rằng: cha mẹ ơi! con đã về! Cha mẹ ơi! Con mong được về với cha mẹ!
Rồi một ngày nào đó, tiếng gọi mẹ, gọi cha cũng trở thành một ước ao xa vời. Nó còn khó hơn cả kiếm tiền tỉ trên đời này. Lúc ấy, con sẽ cô đơn, buồn và thương nhớ cha mẹ nhiều lắm!
Thời gian mỗi người là hữu hạn, cuộc đời mẹ cha cũng là hữu hạn nhưng tình yêu của mẹ cha đối với con là vô hạn. Con dù lớn vẫn là con của cha mẹ. Cuộc đời này có nhiều người đến và đi. Có người ở lại lâu, có người lướt qua như gió thoảng. Người này đi sẽ có người khác thế chỗ, không chóng thì chày. Chỉ có cha mẹ là không ai thay thế được, bởi cuộc đời này chỉ ban tặng cho mỗi chúng ta duy nhất một người cha và một người mẹ.

Phước báu khi còn mẹ cha
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Con là núm ruột của mẹ cha, là những tế bào cha mẹ chắt chiu dành tặng và nuôi dưỡng trưởng thành. Con sờ lên thân thể vẹn toàn, hoàn mỹ hay khiếm khuyết của mình thì đều có cha mẹ hiện hữu ở đó, trong từng tế bào.
Thương yêu, quý trọng cha mẹ thì biết thương lấy thân thể mình, trân quý và biết ơn từng tế bào trên cơ thể. Đừng dại dột vì ai mà huỷ diệt thân thể thể này, làm đau thân thể này. Con đau vì vết thương trên thịt da một thì cha mẹ đau đến mười phần. Đau vì con đau, đau vì một phần thân thể cha mẹ ở nơi con đã bị huỷ hoại, tổn thương
Con có thể tài giỏi, thành công bằng năm, bằng mười cha mẹ, làm quan, làm tướng. Con cũng có thể là một đứa sa cơ lỡ vận, lỡ làng với cuộc đời hay lặn ngụp trong bể khổ trầm luân… Dù con ở đỉnh cao vinh hoa phú quý hay vực sâu của cuộc đời thì với mẹ cha cũng chỉ là đứa con thơ dại như nhau.
Ai đó vô tâm nói rằng, cái đứa hư hỏng, thối tha, trời đánh, thánh vật đó thì bỏ đi cho rảnh nợ. Mẹ cha cũng chỉ cười mà rằng bàn tay có ngón ngắn ngón dài, con cái có đứa này, đứa nọ. Con cái là máu thịt của mình, bỏ đi sao đặng.
Ai còn mẹ, còn cha là còn hạnh phúc vì có một nơi chốn để đi về – nơi không bao giờ thiếu tình yêu thương và chở che.
Ai đó đang uẩn ức với cha mẹ vì yêu thương không chạm đến thì đặt xuống những ngờ vực, hiểu lầm, bất đồng mà mở lòng đón nhận yêu thương từ cha mẹ. Bởi trên đời này chỉ cha mẹ mới yêu con vô điều kiện, cả thế giới này phải có điều kiện mới yêu con.
Mùa Vu Lan – bỏ một bữa nhậu, bỏ một giờ làm thêm, bớt một công việc bận rộn… để về bên mẹ cha ăn bữa cơm, uống ly trà, nói chuyện cùng cha mẹ một lúc, ôm cha mẹ một cái, nói với cha mẹ đôi lời thương yêu hay là gọi một cuộc gọi toàn tâm, toàn ý với mẹ cha.
Yêu thương không phải là điều gì lớn lao. Yêu thương đến từ những điều nhỏ bé và đời thường thế đó! Chỉ có điều, đừng bỏ qua những điều nhỏ bé ấy để cả đời mong được làm lại một điều nhỏ bé đó thôi!
Mùa Vu Lan 2022.
Bạn có thể thích