Buông mình, gặp mình rồi còn gặp thêm được nhiều mình khác. Buông thật nhiều thì sẽ có thêm nhiều điều mới mẻ, thêm bạn bè thú vị, thêm những trải nghiệm làm dày hơn cuộc sống này.
Những trò chơi lột vỏ củ hành
Bài thơ “Tôi đến từ…” là cách để mọi người bộc lộ bản thân mình tự nhiên nhất ở giây phút đầu tiên. Nó không phải kiểu tôi hỏi, bạn trả lời mà chính mình điền vào chỗ trống bằng câu chuyện của mình. Ai cũng cảm thấy thoải mái thể hiện mình theo cách mình muốn chứ không phải theo cách người khác muốn. Bài thơ “Tôi đến từ…” giúp mọi người viết nên câu chuyện của mình và kể cho người khác nghe theo cách của mình. Ai cũng có câu chuyện riêng của mình, thú vị và hấp dẫn theo cách riêng của nó.
Những trò chơi tập thể để mọi người làm ấm cảm xúc. Những chuyển động tập thể, sự kết nối được thiết lập qua những trò chơi nhỏ. Luật chơi được đặt ra và được điều chỉnh phù hợp với diễn biến cảm xúc và sự mở lòng của mọi người. “Buông mình gặp mình” là thế! Không nguyên tắc trói buộc đến mức người ta thấy mình bị trói nhưng lại tự nguyện buộc vào nhau bằng những cảm xúc thương yêu và thấy mình là một phần bé nhỏ trong nhau, trong từng hoạt động.
Trò chơi đôi là cách để hai người tương tác với nhau và kết nối, đến gần nhau hơn. Mỗi cặp đôi là một màu sắc khác biệt với cặp đôi khác. Khi bắt cặp cùng nhau là bắt nhịp được cảm xúc, hành động của nhau. Mọi thứ diễn ra như thế, xuôi dòng cảm xúc và hòa hợp.
Trò chơi solo để cho mình được tỏa sáng. Chẳng phải cách chúng ta được bốc lên sân khấu khi chưa được chuẩn bị điều gì hay theo cách người khác muốn mình làm thế. Ta đã được buông mình, được gặp mình, được gặp những mình khác. Và ta hiểu rằng ai cũng giống mình mà thôi. Ai cũng là một viên kẹo ngọt thơm.
Cách mỗi người diễn vai diễn của mình trong trò chơi để người khác thấy rằng: à ra thế, mỗi người là một sự khác biệt, là một phiên bản không bao giờ lặp lại. Và ta hiểu rằng, chấp nhận sự hiện diện và mọi điều từ người khác bởi vì họ chính là như thế! Chúng ta có thể đến gần nhau hơn khi tôn trọng phần riêng biệt của họ và kết nối bằng cảm xúc bên trong họ. Chúng ta không có cái quyền lực thay đổi ai khác hay bắt ai đó đến gần mình hơn khi họ không muốn.
Những trò chơi giúp mọi người hòa điệu cùng nhau, sáng tạo cùng nhau, vui cùng nhau. Luật chơi luôn được biến hóa để trò chơi cảm xúc hơn, thăng hoa hơn.

Những vòng tròn lột vỏ của hành
Một môn yoga rất lạ
Môn Nidra yoga là một môn yoga rất lạ. Nó không dành cho thị giác. Không có những bước vặn mình, chuyển động cơ thể để có thể nhìn thấy được. Mọi thứ diễn ra trong chiều cảm xúc và tiềm thức.
Mỗi phiên Nidra yoga mà một lần được chạm vào chính mình. Chạm sâu vào cảm xúc và tiềm thức của mình. Cùng một lời dẫn nhưng mỗi người sẽ được dẫn theo con đường tâm thức riêng của mình. Một cuộc dạo chơi trong tâm thức bình an dễ chịu. Trạng thái tinh thần vừa như thiền, vừa như không, vừa như tỉnh vừa như ngủ. Cái lằn ranh mong manh ấy được nhắc nhở để giữ tâm thức ở trạng thái thư giãn, cân bằng. Không ngủ mà tỉnh táo và thư giãn. Tỉnh nhưng vẫn chạm vào phần tâm thức để kết nối sâu với chính mình.
Những buổi Hatha yoga là tiền đề để biết đến mình có một hình hài hiện hữu để nâng niu và yêu thương. Hatha yoga đặt cạnh Nidra yoga như là một lời nhắc nhở rằng mỗi người có một thân thể để yêu thương và một phần nội tâm cần được tưới tắm, chạm đến mỗi ngày để đánh thức những tiềm năng, sức mạnh tinh thần bản thân đang ngủ quên.
Đôi cô gái rất lạ
Đôi cô giáo không muốn được gọi là cô giáo. Đôi cô gái chọn cho mình con đường đi rất nhỏ và hẹp. Chọn cách ở lại nơi cái nôi nuôi mình trưởng thành khi cái nôi ấy không còn hiện hữu trên thực tại ở nơi bắt đầu. Đôi cô gái chọn cho mình một cuộc sống là chính mình, làm điều mình yêu, lan tỏa những điều giá trị mình đã nhận được. Một sự trao truyền để mọi người biết đến môn yoga cổ điển Nidra với mong ước mọi người có thể tự chăm sóc sức khỏe cho bản thân.
Đôi trái tim trong suốt chọn ẩn mình bên bìa rừng Nam Cát Tiên để đến với phần cảm xúc và nội tâm của mọi người qua công cụ yoga. Hẳn là khi gặp đôi cô gái mọi người sẽ đặt rất nhiều câu hỏi “tại sao” về những gì các cô gái ấy lựa chọn. Khi nhìn đôi cô gái chăm lo cho công việc của mình, chăm lo từng cảm xúc rất nhỏ của người khác, khi dẫn thiền, điều phối trò chơi… mọi người sẽ tự hiểu. Những câu hỏi vì sao không còn ý nghĩa gì nữa.
Đôi cô gái không làm việc mà đang làm những điều mà trái tim mách bảo, làm những điều mà người thầy bên trong mình luôn đồng hành và hướng dẫn từng bước một. Mọi thứ không đến từ bên ngoài, đôi cô gái đang làm mọi thứ đến từ bên trong. Đó là sự dẫn dắt của trí tuệ ẩn sâu trong mỗi người. Trí tuệ ấy sẽ xuất hiện khi ai đó chạm vào mình đủ sâu, giữ cho tim mình đủ lặng, kết nối được với phần tảng băng chìm bên trong của mình.
Đôi cô gái chọn cho mình con đường đi không rộng rãi, bằng phẳng nhưng là một lối đi riêng, nhỏ nhắn, xinh xắn và chứa bao điều thú vị. Cuộc đời này đôi khi đi cho trọn một vòng mấy chục năm, trải qua bao sóng gió cũng chỉ tìm về con đường nhỏ xinh là trở về với chính mình này mà thôi.
Chọn là chính mình, chọn con đường “trở về nhà” là sự lựa chọn không dễ dàng và không phải ai muốn chọn là chọn được. Khi mình hiểu mình đủ sâu, yêu mình đủ nhiều, kiên cường đủ lớn, trải nghiệm nội tâm đủ dày, buông đủ nhiều và đến duyên hạnh ngộ mới chọn được con đường này.
Đi được trên con đường này lại còn cần nhiều thứ hơn nữa. Một trái tim đủ rộng, một ý chí đủ mạnh, niềm tin đủ lớn vào chính mình, một tấm lòng cho đi không mong cầu mới mong đi được con đường này dài lâu.
Đường đi khó nhưng những ai đã can đảm chọn và đủ kiên nhẫn chắc chắn sẽ có ngày hái được những quả ngọt. Chúc cho đôi cô gái bền bỉ đi trên con đường mình đã chọn để chạm đến những thành quả mình xứng đáng được hưởng.
P/S: Mời các bạn đọc phần 1 ở đây. Hẹn gặp các bạn trong bài viết phần 3 vào kỳ tới.