Sau khi tham gia ngày hội “Ngàn nét Việt trên đất Tiên”, mình thực sự thấm bài học “thành tựu do người”. Nếu không học lộ trình trở thành chuyên gia tư vấn huấn luyện nội tâm, mình đã không có cơ hội được tham gia sự kiện này, hay nói đúng hơn là mình không dám tham gia.
Mục lục
Dám cho mình trải nghiệm
Khi nhận lời tham gia viết thư pháp, mình chưa một lần cầm cây bút thư pháp trên tay. Vậy mà khi có mẫu đăng ký, mình đã tự tin điền tên mà không hề một chút do dự. Mình tin rằng, với những gì thầy cô chỉ dẫn và thời gian đào tạo 24/7 của thầy cô, thì người học sẽ viết được thư pháp và mình không ngoại lệ.
Khi những thành viên nhà mình lo lắng vì chưa kịp học viết thư pháp do bận ôn thi tiếng Anh, mình đã rất tự tin động viên mọi người tham gia. Động lực ở đâu mình cũng không biết, chỉ biết là trong lòng mình có một niềm tin chắc chắn như thế. Mình tin vào thầy cô, mình tin vào từng thành viên nhà mình và tin vào chính mình.
Những ngày đầu vào học viết thư pháp, mình không biết cầm bút thế nào, bắt đầu từ đâu. Mình được các thầy cô tận tâm hướng dẫn và trả lời bất cứ câu hỏi nào. Thầy cô cố gắng truyền hết cho mình những kinh nghiệm mà thầy cô có, những giải pháp mà thầy cô nghĩ là giúp mình cải thiện được khả năng viết. Thế nhưng, đôi tay mình dường như bất lực với nét sổ ngang, sổ dọc, khúc xương.
Sau hai ngày học, mình thấy vẫn chưa điều khiển được nét bút. Cảm giác rối loạn điện từ trong mình xuất hiện. Cô giáo đã khuyên mình nghỉ ngơi, ngày mai học tiếp và hẹn giờ ngày mai cô vào Zoom. Nhưng rồi mình đã lỡ hẹn với cô vì giờ đó mình có lịch Zoom cố định với khách hàng. Mình quyết định không vào Zoom học trực tiếp mà tìm video của thầy dạy để xem lại.
Lúc xem kỹ từng hướng dẫn và nét bút của thầy, mình mới cảm thấy điện từ của mình dương lên. “Thầy làm đơn giản như thế thì nhất định viết thư pháp phải đơn giản như thế” – mình tự nhủ với bản thân mình và từ tốn luyện từng nét chữ. Thật kỳ lạ, mình đã thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn, rõ ràng hơn. Những hướng dẫn, kinh nghiệm của các thầy cô trong Zoom dần dần được rõ nét.
Cuối cùng thì mình cũng viết được những nét cơ bản. Thời gian không còn nhiều, “chiêu” mình hướng dẫn thành viên trong nhà là “luyện một chữ” đủ để đi viết vào ngày hội, tưởng chỉ dành cho mọi người, giờ trở thành dành cho một mình mình. Trong khi đó, các thành viên nhà mình lần lượt luyện chữ và viết rất đẹp, viết được nhiều chữ.
Ngày cuối cùng, mình lại bị rối loạn điện từ, không thể định tâm để luyện được chữ “Tâm an”. Đêm khuya trước ngày thi, mình vẫn chưa có một chữ nào hài lòng. Vài nét trong chữ “Tâm an” vẫn chưa làm chủ được. Trong cơn mơ, mình mơ hồ nghĩ đến việc viết thư pháp với cảm giác mông lung. Mình quyết định dậy sớm như giờ học hàng ngày là 4h30 sáng và luyện chữ. Lúc ấy, điện từ trong người đã cân bằng và mình đã nhận ra cách để ngòi bút thế nào, di chuyển cánh tay ra sao, nhấn lực chỗ nào để tạo ra nét chữ lúc thanh lúc đậm.
Bước qua lằn ranh giới hạn bản thân
Ngồi trên chiếu giữa 1.000 người viết thư pháp ở Suối Tiên, mình thấy mình nhỏ bé. Cảm giác mơ hồ về việc mình chưa viết tốt thoáng qua. Mình có số thứ tự ở hàng thứ hai, ngay trước sân khấu. Quan sát xung quanh, mình thấy ai cũng viết chữ rất đẹp, rất nhanh trên những tờ viết nháp mang theo. Thật ngạc nhiên, lúc đó trong lòng mình lại bình an đến lạ. Có lẽ cảm giác ngồi ở đó, ngay giây phút ấy với mình thiêng liêng và quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Đây không còn là một sự thể hiện kỹ năng viết thư pháp, mà là một điều gì đó lớn hơn. Đó là giây phút mình nhận ra mình đã trưởng thành khi dám làm một điều mà mình từng nghĩ là quá sức. Nhìn thấy mọi người xung quanh viết tốt hơn rất nhiều không phải để mình so sánh mà thu mình lại. Mình giữ hình ảnh những người bạn ngồi xung quanh như những người đồng môn. Rồi mình cũng sẽ viết được như họ. Những nét chữ đó là những hình ảnh tâm trí đẹp để mình rõ hình về viết thư pháp. Thầy cô đã dạy: “Rõ hình là rõ quả”.
Khi thời khắc các thư pháp gia viết theo hiệu lệnh vang lên, lòng mình không khỏi hồi hộp, đôi bàn tay run run. Trong giây phút ấy, mình giữ chắc cây bút trong tay, tự nhắc bản thân đang viết chữ “Tâm an”. Đôi mắt áng chừng khung giấy viết khoảng 60% liễng. Trong đầu hiện lên từng nét chữ. Khi chữ “Tâm an” nằm ngay ngắn trong đầu, mình đặt bút viết nét sổ ngang đầu tiên. Đó là nét chữ đi mượt nhất cho đến thời điểm này.
Mình thở phào như trút được một gánh nặng. Sau nét bút đầu tiên ấy, những chữ khác như tuôn chảy nơi đầu ngòi bút. Mình đã viết trọn vẹn chữ “Tâm an” trong vòng vài ba phút. Mình thấy mình không còn là người viết nữa, mà chỉ là một đường dẫn để chữ từ trong đầu chảy qua tay và hiện hình trên giấy.
Nhìn nét chữ viết còn non, chưa như mong đợi nhưng mình thấy rất hài lòng, bởi vì đó chính là những gì mà mình có được ngay lúc này. Con chữ đã tuôn chảy từ trong nội tâm ra trang giấy. Mình hiểu rằng chữ “Tâm an” theo bố cục mong muốn, theo dụng ý đã được hiển lộ trên giấy nhưng chưa trọn vẹn. Điều đó nhắc nhớ mình rằng, có những thứ mình đã định liệu và mong muốn nhưng thực tế diễn ra lại không hoàn toàn giống như mình mong ước. Mình chỉ dừng lại ở đó, không kỳ vọng, không mong cầu một sự hoàn hảo khi mình đã dụng tâm làm.

Không hoàn hảo chính là khởi đầu trọn vẹn
Sự không hoàn hảo hôm nay chính là một sự khởi đầu trọn vẹn. Ngay lúc ấy, mình đã có một khởi đầu mới là dành thời gian để luyện viết thư pháp. Không phải luyện để viết, để đi thi mà viết để trải nghiệm nội tâm, để thấy tâm mình thay đổi qua từng nét chữ trong một khoảnh khắc rất ngắn. Mình cũng sẵn sàng bắt đầu luyện tập với tâm thái thuở ban đầu: vui sướng, hạnh phúc khi biết việc di chuyển khớp vai giúp cho nét chữ mềm mượt, được chủ động thanh đậm. Cảm giác hứng khởi biết bao khi viết được nét bo tròn như thầy hướng dẫn. Đúng là quy luật Thành – trụ – hoại – diện luôn vận hành âm thầm trong cuộc sống của chúng ta.
Trong lúc mọi người say sưa viết chữ trên liễng thì mình ngồi quan sát và huân tập hình ảnh say sưa của cả nhà, hài lòng với những con chữ trên giấy. Mình biết, một ngày nào đó mình cũng có thể viết được như những người đang ngồi quanh mình. Trong vòng vây của những con người ngồi đây, mình được truyền động lực, truyền cảm hứng. Chẳng có thầy cô nào ở đây trực tiếp sửa chữ viết cho mình, nhưng mình cảm nhận tất cả mọi người ở đây, những nét chữ của đồng môn chính là một lời xây dựng thầm lặng.
Quả như ý do duyên lành mang lại, thành tựu do người
Lúc mình gửi lại ban tổ chức cái liễng của mình cho cô Lộc, cô mở ra xem và đưa dấu tay “làm tốt” kèm theo nụ cười. Mình cũng mỉm cười với cô và với chính bản thân mình. Ngay lúc ấy, mình cảm nhận rõ ràng rằng: chúng ta sẽ làm được bất cứ điều gì chúng ta muốn khi cho mình một cơ hội thử sức và nỗ lực hết mình. Thêm vào đó, chúng ta có những người bên cạnh luôn trao cho ta một niềm tin, chứa đựng sự trưởng thành, chuyển hóa. Mình hiểu sâu sắc lời thầy trong lớp học nhận thức đủ đầy về con người: Quả như ý do duyên lành mang lại, thành tựu do người.
Nếu bạn chưa dám làm một điều gì đó, hãy cho mình một cơ hội đứng vào hàng ngũ của những người làm được, bạn sẽ làm được. Đó là năng lượng tuyệt vời vời của phương pháp học tụ chúng. Những người xung quanh bạn sẽ trao cho bạn niềm tin và nghị lực để bạn hoàn thành. Nếu bạn cần hỗ trợ, chỉ cần cất tiếng và nói ra mong muốn của bạn. Khi bạn mong muốn tột cùng, cả thế giới sẽ cộng hưởng giúp bạn thực hiện điều bạn muốn.
Chúng ta sinh ra trên đời này không đơn độc một mình, những thành quả đạt được không phải chỉ một mình ta cố gắng mà nên. Mình đang đứng trong hàng ngũ 1.000 người và mình đã cùng mọi người làm nên sự kiện “Ngàn nét Việt trên đất Tiên”. Nét chữ chưa trọn vẹn nhưng mình đã chọn được đứng cùng mọi người để học tập, trưởng thành. Mình chọn trưởng thành vì đang được mọi người giúp đỡ và chứa đựng. Mình biết ơn tất cả mọi người trực tiếp, gián tiếp ở bất cứ một công đoạn nào góp phần vào sự thành công của buổi lễ hội “Ngàn nét Việt trên đất Tiên”. Trân trọng biết ơn để hiển nhiên biến mất, phước lành còn lại.
Lời thầy cô luôn nói trong lớp học “cuộc đời này mình nợ ân tình hàng triệu con tim” chạm vào sâu trong mình qua sự kiện này. Ở đó có hàng triệu con tim đang cùng nhịp đập yêu thương mình. “Thành tựu do người” để nhắc nhớ mình đã cho phép bản thân trưởng thành và sự trưởng thành đó được trợ duyên, trợ lực của bao người. Biết ơn và trân trọng con người. Con người là vốn quý.
Biết ơn bạn đã ghé thăm ngôi nhà Phunulangyen!
| Nếu bạn đang mong một sắp xếp lại cuộc hôn nhân chưa như ý và cần một người hiểu luật pháp, lắng nghe để đồng hành cùng bạn một cách riêng tư và an toàn, thì bạn đang đến đúng nơi rồi đó… Những bài viết với năng lượng yêu thương ở đây dành cho bạn.
Để có một giải pháp cho riêng bạn, mình mời bạn tìm hiểu dịch vụ 1:1 “Tư vấn pháp luật & bình an nội tâm cho phụ nữ trong hôn nhân”. Bạn sẽ được lắng nghe sâu sắc và được chia sẻ, trò chuyện để an yên từ bên trong, được soi sáng những góc khuất nội tâm và quyền lợi của mình. Nếu hiện tại bạn đang bình yên, mình thành tâm chúc mừng bạn. Nếu bạn biết ai đó đang mong muốn viết lại cuộc hôn nhân cho tốt hơn, mong bạn gửi thông tin này đến họ. Mình biết ơn nếu bạn gửi thông tin này đến người đang cần. Giúp người khác bình an là bạn đã gieo cho mình hạt giống bình an. Biết ơn bạn đã hiện diện và lan tỏa. |
Bài viết cùng chủ đề
| Nội lực bên trong giúp bước qua giới hạn bản thân | Tự tin bên trong khẳng định giá trị của bạn | Xây dựng giá trị bản thân để được là chính mình |