Thu Hà Nội, yêu tự lúc nào không biết (Phần 2)

Ngồi đọc sách ở Bờ Hồ Hoàn Kiếm

Chọn một cuốn sách mang theo thật hợp, “Thương nhớ mười hai” của Vũ Bằng. Ngồi chờ ở sân bay Tân Sơn Nhất, đọc 2 bài về tháng 8 và tháng 9 – là mùa của hiện tại. Cảm nhận sắc thu man mác. Ở sân bay chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng được đặt chân lên đất Hà Nội.

Chiều, đôi chân chỉ muốn nghỉ ngơi, lòng chỉ muốn yên tĩnh. Vậy là nghĩ ra bờ Hồ Hoàn Kiếm ngồi nghỉ ngơi, đọc sách ngắm trời thu và nhìn người qua lại.

Chọn được một chỗ ngồi ưng ý. Người qua phố nhộn nhịp nhưng không ồn ào. Đọc vài trang sách. Lòng bắt đầu thấy bình yên. Ra bờ hồ đọc sách đôi khi là một thú vui xa xỉ đối với tất cả phụ nữ trung niên sống ở đất Hà Thành này. Vậy mà mình làm được. Yêu cái giây phút ngắn ngủi ở đây.

Gió mát miên man, khí trời dìu dịu. Một cuốn sách mỏng vừa tay chứa những điều tươi tắn và thi vị của cuộc sống. Nếu không có cuốn sách này, nhiều người đâu biết được một cuộc sống đẹp ở góc nhìn tinh tế và công phu. Đẹp trong cái tình lưu luyến và cao sang ấy. Một cuốn sách của người sống ở Hà Nội, viết về đời sống tinh thần của người Hà Nội, được đọc giữa trái tim Hà Nội vào ngày mùa thu Hà Nội. Còn gì thú vị hơn nữa nhỉ?!

Một Hà Nội đẹp duyên

Hà Nội hôm nay như một cô gái nền nã, dịu dàng chứ không mang dáng điệu kiêu kỳ như quý cô ngày xưa, cũng không tân thời sang chảnh như quý cô thời nay. Một cô gái ven đô có nét thong dong của phố thị, lại có cái duyên thầm của cô gái quê. Nơi đó có những con đường nhỏ xinh không nêm chặt người qua lại, kèn còi inh ỏi hay khói xe phả đặc như trong phố.

Trời hơi trĩu xuống, mặt hồ Tây nằng nặng một chút chút man mác chưa đủ gọi buồn mà đượm cảm giác dễ chịu. Những bóng cây xanh vẫn rợp, rũ bóng mặt hồ nơi này nơi kia. Có những đoạn đường không có ánh sáng lọt vào. Con đường uốn quanh hồ mang hơi nước ẩm mọng.

Những tàng cây sà xuống duyên dáng

Những tàng cây sà xuống duyên dáng

Những xóm làng bám quanh bờ hồ mang dấu tích thôn dã trong lòng. Những đình, chùa thấp thoáng trong thôn. Những quán hàng sà xuống mặt hồ thong thả, yên tĩnh. Một khách sạn vang bóng một thời đậu trên hồ nước mang dáng vẻ cũ kỹ nhưng vẫn mang trong mình cái cốt cách thiết kế và tầm nhìn nghỉ dưỡng. Một trường Bưởi (nay là Chu Văn An) bề thế và đẹp đến nao lòng. Nhìn cái thư viện được xây hẳn thành một khu riêng mà mê và đủ hiểu người Pháp đánh giá cao việc đọc trong học đường biết bao nhiêu.

Đã đôi lần đi qua Hồ Tây rất vội, thấy Hồ Tây cũng chỉ là một cái hồ có nước. Hôm nay đi vòng quanh Hồ Tây lại thấy một Hồ Tây rất duyên và đẹp. Cuộc sống luôn thú vị là thế. Ở một góc nào đấy của Hồ Tây nhìn vào trung tâm thành phố, những toà nhà chọc trời như một thế giới nào đấy thật lạ. Hà Nội bên ấy, khác Hà Nội bên này. Ai đó nói rằng Hà Nội chật chội, bí bách cũng đúng mà Hà Nội thư thả, yên bình cũng chả sai. Chỉ là người nói đang đứng ở góc nào của Hà Nội mà thôi.

Con đường Phan Đình Phùng với hai hàng cây xoè tán lá vây kín khiến cho trời sập tối khi mới 5 giờ chiều. Một không gian xanh mướt và ẩm ướt hơi  nước từ tàng cây và loài thực vật cộng sinh, tầm gửi. Những tán cây cổ thụ vẫn lác đác đâu đó dọc đường khoe nét đẹp già nua nhưng bền vững, tốt tươi.

Một Hà Nội đẹp duyên như thế, thời nay có lẽ không nhiều người biết đến. Thu Hà Nội yêu từ lúc nào không biết, có lẽ từ khi biết đến một Hà Nội đẹp duyên thế này.

Thu Hà Nội, yêu tự lúc nào không biết: Phần 1

Bạn có thể thích

Leave a Reply