Thu Hà Nội, yêu tự lúc nào không biết (Phần 1)

Phần 1: Phố cổ trọn một ngày

Đến phố cổ vào lúc 11h30 tối. Phố cổ nhiều ngõ ngách. Những con phố nhỏ, ngắn. Nơi này đông đúc, tấp nập khách du lịch, nơi thì chuẩn bị dọn hàng về nghỉ, nơi kia lại bình yên với vài người khách du lịch qua lại.

Đường về khách sạn chỉ 1km. Tự làm khó mình bằng cách dùng google map nhưng rồi thất bại, lần lữa đi hỏi đường từng người qua phố qua mỗi ngả đường. Đi qua khách sạn đến hai lần mới nhận ra nơi mình cần đến.

Sáng sớm tỉnh dậy, bước chân ra phố. Một sáng thu mát lành, gió hiu hiu thổi. Gần 6 giờ sáng. Phố cổ vẫn còn yên ắng lắm. Người đi qua phố thưa thớt. Ít thấy người đi bộ và tập thể dục. Chủ yếu là người ra dọn hàng quán chuẩn bị bán đồ ăn sáng. Những xe bán hoa cũng đã sẵn sàng lên hàng để bán, những xe trái cây cũng được sắp xếp gọn gàng đưa ra  phố. Những con hẻm nhỏ xíu dẫn vào những ngôi nhà trong phố vẫn còn vắng lặng.

Đi qua con phố nọ bỗng một làn gió thổi mạnh. Cảm giác như cơn gió mùa Đông Bắc vừa quét qua. Dừng bước chân lại hoá ra là gió từ trong ngõ nhỏ cuộn ra. Những cuộn gió lồng lộng thổi làm cho buổi sáng mai mát lành chuyển sang se lạnh. Bỗng chốc như thấy mùa đông đang rình rập đâu đây. Bên kia đường vừa kịp đi qua 2 xe đu đủ xếp những trái đu đủ ửng vàng thành hình một rổ hoa xinh xắn.

Đi qua con phố Tạ Hiển mới ngạc nhiên khi thấy một đoạn ngắn khu phố còn nguyên hình hài phố cổ. Một con phố ngắn, ngủ vùi sau một đêm thức trắng. Những dấu tích trên nền đường, những biển hiệu trang trí gợi cho người ta liên tưởng đến cảnh con phố tấp nập người và thức trắng hàng đêm. Những bãi rác lác đác dọc đường có chút buồn vì một hình ảnh khu phố cổ nhếch nhác và bê tha.

Cuối con phố Tạ Hiện có vài hàng quán ăn sáng đã được dọn ra. Nơi đó có bà cụ không hiểu vì sao đổ cả xe trái cây ra giữa đường. Những người có mặt ở đó không kể là dân địa phương, khách du lịch, người qua đường… mỗi người một tay giúp bà cụ dựng xe, sắp lại xe hàng để chở đi bán dạo.

Bước chân dừng lại trước một hàng bánh rán truyền thống chắc là nghề gia truyền, bởi thấy có rất nhiều người cùng làm chung trong một căn nhà mặt tiền trên phố. Những chiếc bánh tròn đều đặn đang chờ được cho vào nồi dầu nóng rẫy. Tiếng chào mời mua bánh nhỏ nhẹ. Vài hàng quán thúng mẹt đã được dọn ra, các cụ già ngồi bán hàng vừa trò chuyện với bạn già đi qua ghé vào gánh hàng.

Đang lang thang trên phố thì chợt nhận ra, có cái gì đó như là hàng cốm. Chị bán cốm mặt kém tươi lầu bầu sáng nay lên hàng trễ. Mua một phần cốm nhỏ, xin chị gói trong lá sen cho đúng vị. Chị xé chiếc lá sen tròn có vẻ tiếc rẻ. Bởi vì chiếc lá ấy có thể gói cho một gói lớn. Lỡ yêu cái gói cốm trong lá sen mà vô tư đề nghị như thế. Trong gánh của chị không có nhiều lá sen như thế mà chủ yếu là lá ráy.

Gói cả mùa thu Hà Nội trong gói cốm

Gói cả mùa thu Hà Nội trong gói cốm

Phố hàng mã đã bày hàng rộn rã. Nay đang là mùa trung thu nên hàng mã được ưu tiên bày bán sớm. Nơi đây tối qua rộn rịp người dân đến dạo chơi mùa trung thu cùng gia đình. Một không gian lễ hội náo nhiệt với hội chợ trăng rằm bắt đầu từ 4 giờ chiều. Trẻ con, gia đình, các cậu bé, cô bé tuổi tin (teen) đang chen chân nhau đi lễ hội. Phố đông như hội. Vui mắt vui tai.

Gọi là phố cổ nhưng chỉ còn lại thấp thoáng vài căn nhà cổ bé bé, sơn vàng lẫn trong những kiểu nhà đủ thời đại. Những ngôi nhà cổ chỉ còn đủ sức giữ lại một ánh nhìn của khách đi qua. Đôi cái ngõ nhỏ hút ánh nhìn bởi sự khiêm tốn của nó. Cũ kỹ và chật hẹp. Màu sơn vàng có chỗ bong lở, có chỗ mới được dặm sơn mới. Phố cổ hình hài dường như bây giờ không còn nữa, trừ một đoạn phố Tạ Hiển.

Cái hồn phố cổ vẫn còn đâu đây với những kiểu bán hàng xưa cũ với hàng mẹt, xe đạp, nhịp sống chầm chậm lúc sáng tinh mơ. Vài cụ già trên phố như nhắc người qua đường nhớ rằng, đây là nơi các cụ sinh ra và lớn lên, nó già hơn các cụ nhiều rồi đó. Một cụ già lưng còng trật, chống gậy bước từng bước chậm qua đường. Có cụ già dậy sớm mở cửa cái ngách phố nhỏ xíu bước ra đứng lấp ló sau cánh cổng. Có cụ già ngồi nép mình trong hốc cây xà cừ cổ thụ bán vài ba món đồ hàng mã bày trên mẹt.

Về khách sạn, mở cánh cửa trước bước ra ban công, nhìn xuống phố. Thu như tràn cả vào phòng ngủ, giường nệm. Ngoài ban công một không gian thu đang chờ chực. Phố xá đã dậy nhưng còn yên ắng lắm. Bên kia đường, quán ăn sáng đã nhộn nhịp người vào ra. Nhà đối diện đã mở cửa bán hàng. Nhà kế bên hôm nay đi hỏi vợ cho con đã chuẩn bị đầy đủ sính lễ chất lên xe taxi đi cho kịp giờ lành.

Bắc cái ghế ra ban công cẩn thận mở gói cốm xinh xắn ra. Đưa nguyên gói cốm lên ngửi. Mùi nếp mới tươi gọi về. Mùi hương thân quen và xa vắng lắm. Tuổi thơ mùa lúa mới quê nhà về vương vấn trong hương cốm sáng nay. Nhón một nhúm cốm bỏ vào miệng. Nhai thử. Hạt cốm mềm, beo béo, ngọt ngọt. Chưa bao giờ được ăn cốm mềm như thế.

Bao nhiêu lần nhận quà Hà Nội là cốm nhưng chưa bao giờ biết đến cốm lại mềm như vậy. Thật là thời gian và khoảng cách làm sai lệch cơ bản một món quà vặt tinh tuý và ngon làn. Cốm tan trong miệng, mềm béo, gió man mát thổi, lòng thoả mãn vì đã được ướp tiết trời thu sau một vòng phố cổ. Thu trong lòng, thu bên ngoài quện vào nhau. Lòng rộn rã thu, gọi điện báo với người thân và bạn bè để gửi chút trời thu Hà Nội.  

Trên đường ra phố hẹn bạn, đi một vòng phố cổ mới ngỡ ngàng với một phố cổ vỡ oà người du lịch, dân ngoài khu phố cổ đổ về tìm một món ăn mang chất phố cổ. Phố cổ như được vén bức màn tĩnh lặng ban sớm để bước ra sân khấu với vỡ oà cảm xúc của khán giả nêm cứng hội trường. Đi vội qua phố cổ để không lạc mất cảm giác yên bình và tĩnh lặng mới gặp ban sáng. Cảm giác phố cổ “lật mặt” nhanh quá trong tiết trời thu man mác.

Bạn có thể thích

Leave a Reply