Yêu bản thân đủ đầy cả phần ánh sáng lẫn bóng tối

Trên Trái Đất có ngày và đêm, bản thân mỗi người có phần ánh sáng và bóng tối. Con người không ai hoàn hảo, luôn tồn tại cùng lúc phần tốt và phần xấu. Yêu bản thân đủ đầy là khi biết yêu cả phần ánh sáng lẫn bóng tối của chính mình.

Yêu ánh sáng, né tránh bóng tối

Ánh sáng là những mặt tích cực, những điểm mạnh, niềm yêu thích, tình yêu thương mà chúng ta luôn sẵn lòng chào đón, phô bày ra bên ngoài.

Bóng tối là phần cảm xúc tiêu cực, những điều chưa hoàn hảo của bản thân, những thứ thuộc về bản thân nhưng chúng ta không mong muốn. Bóng tối cũng là nỗi đau, thói hư, tật xấu, hạn chế của bản thân. Chúng ta luôn muốn giấu đi phần bóng tối của mình.

Ánh sáng làm cho cuộc sống của chúng ta tươi vui, hạnh phúc. Vì thế mà chúng ta luôn muốn bước về ánh sáng, chuyển hoá mình thành ánh sáng. Chúng ta chối bỏ bóng tối, khước từ và sợ hãi khơi dậy nỗi sợ và bóng tối sâu bên trong mình. Đó là né tránh, lờ đi những điểm yếu, những điều chưa đẹp của bản thân. Bởi vì chúng ta sợ phần bóng tối làm cho phiên bản của chúng ta xấu đi, làm cho chúng ta thiếu tự tin.

Chúng ta quên mất rằng bóng tối là một phần của cuộc sống và nó không phải là điều xấu. Bóng tối cũng là một phần của ánh sáng, chúng phải đi cùng nhau để tồn tại. Cuộc sống không chỉ có tình yêu mà còn cả sự sợ hãi và nỗi đau cùng tồn tại. Khi chúng ta bị đẩy vào tình huống đối diện với nỗi đau chúng ta mới hiểu được giá trị của hạnh phúc và tình yêu.

Ánh sáng và bóng tối tồn tại như một cặp song sinh. Trong ánh sáng có bóng tối và trong bóng tối có ánh sáng. Chúng không thể thiếu nhau vì chúng là một. Ánh sáng tôn bóng tối và bóng tối tôn ánh sáng lên – bên trong chúng ta cũng vậy. Tổn thương hiện diện để ta cảm nhận được sâu sắc yêu thương.Ánh sáng và bóng tối ở trong nhau

Ánh sáng và bóng tối ở trong nhau

Khi né tránh bóng tối, chúng ta không được sống là chính mình

Khi chúng ta né tránh bóng tối là chúng ta đang đi vòng qua bóng tối. Sự né tránh lâu dài dẫn chúng ta xa rời con người thật của mình. Chúng ta quen dần với sự né tránh, đeo nhiều lớp mặt nạ để bảo vệ. Đến một lúc, sự dẫn dắt ấy khiến chúng ta giật mình và quay cuồng đi tìm lại chính bản thân mình.

Đấu tranh với bóng tối, chối bỏ bóng tối quyết liệt, cố chuyển hóa bóng tối thành ánh sáng là cách chúng ta làm tổn thương mình và càng khiến mình đau đớn chìm sâu vào bóng tối. Khi chúng ta có những nỗi đau đừng cố chôn dấu, lảng tránh nó hay quyết liệt tìm cách quên nó. Như thế, nỗi đau sẽ không bao giờ nguôi ngoai hoặc mất đi mà nó chỉ lặn xuống và khiến chúng ta đau hơn. Cảm xúc tiêu cực cứ vui vẻ đón nhận, quan sát và cho nó được thể hiện ra. Buồn đau cứ khóc hoặc làm cách nào đó cho vơi đi.

Khi chối bỏ bóng tối, phủ nhận sự tồn tại của bóng tối để sống với phiên bản chỉ có tình yêu, ánh sáng, những điều tích cực, chúng ta tưởng đó là phiên bản đẹp nhất của bản thân. Thực chất đó là một phiên bản khiếm khuyết đáng thương. Phiên bản đó không mang lại hạnh phúc bởi hạnh phúc là khi được sống thật với chính mình, tôn trọng sự hiện hiện của sự thật là ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại.  

Châp nhận bản thân, đưa ánh sáng và tình yêu thương vào bóng tối

Để không lạc mất bản thân chỉ vì mải tìm về hướng ánh sáng, chúng ta học cách chấp nhận bản thân mình, chấp nhận phần bóng tối trong ta. Thay vì sợ hãi, che đậy, vùi lấp, né tránh bóng tối, chúng ta chấp nhận và quan sát, biến nó là một phần trải nghiệm của bản thân. Dành cho bóng tối nhiều yêu thương hơn. Chúng ta không thể chuyển hóa bóng tối thành ánh sáng nhưng chúng ta có thể dùng ánh sáng để thu hẹp bóng tối.

Khi chúng ta yêu thương bóng tối là đang học cách đưa ánh sáng vào bóng tối. Ánh sáng hiện hữu và toả sáng mạnh mẽ thì bóng tối sẽ được thu hẹp lại. Chấp nhận nỗi đau, để cho nỗi đau được hiện nguyên hình, hoàn thành vai diễn tròn trịa của nó thì nỗi đau sẽ biến mất. Vượt qua sự sợ hãi, xuyên qua nỗi đau là cách chúng ta được là chính mình, hoàn thiện giá trị bản thân.

Vàng thì thử lửa thư than, ngọc thì mài giũa, kim cương thì khắc cứa. Những thứ giá trị luôn trải qua một hành trình chế tác phức tạp. Con người muốn trưởng thành thì phải đi xuyên qua đau khổ và nỗi sợ. Những nỗi sợ, nỗi đau chỉ thực sự biến mất khi chúng ta can đảm chấp nhận và đi qua nó.

Dành tình yêu và năng lượng tích cực để bóng tối rời đi như tách lớp vỏ sần sùi bao quanh hạt giống xinh đẹp để hạt giống được nảy mầm. Khi đã trải qua mọi cung bậc của cuộc sống chúng ta mới trở thành phiên bản đẹp nhất của chính mình như hạt giống nảy mầm sau khi thoát ra khỏi lớp vỏ xấu xí.

Sự chấp nhận bóng tối và yêu thương chính bóng tối trong mình sẽ cho chúng ta sức mạnh mà chúng ta không bao giờ ngờ tới. Khi chấp nhận phần bóng tối của mình, ánh sáng sẽ tự nhiên xuất hiện và đẩy lùi phần bóng tối. Yêu những phần chưa hoàn hảo của chính mình. Yêu, quan sát và chấp nhận cả khi nỗi đau cũ trỗi dậy, khi bản thân chưa ổn, cả khi những bài học cũ chưa xong xuất hiện. Đó là điều quan trọng nhất để chúng ta được sống an vui.

Ánh sáng và bóng tối luôn đồng hành cùng nhau. Cách để giảm bóng tối là thắp lên ánh sáng của mình bằng tình yêu thương, sự bao dung và sẵn lòng chấp nhận bản thân về mọi mặt cả tốt lẫn xấu. Yêu thương cả phần ánh sáng và bóng tối của bản thân. Bóng tối không bao giờ mất đi vĩnh viễn. Nó chỉ mất đi dưới hình dạng nỗi đau này và xuất hiện dưới hình dạng nỗi đau khác. Cuộc sống vốn dĩ như thế. Mỗi một lần bình an đi qua bóng tối thì chúng ta càng tiến gần hơn với cuộc sống bình an, phần ánh sáng trong ta được sáng hơn.

Bạn có thể thích

https://phunulangyen.com/2022/04/07/buoc-qua-noi-so-cua-ban-than/
https://phunulangyen.com/2021/08/05/day-ban-than-viec-can-lam-chuyen-tam-ca-doi/
https://phunulangyen.com/2021/07/01/om-lay-chinh-minh/

Leave a Reply