Sau chuỗi bài viết “hoàn thiện bản thân” mình đã dành một khoảng thời gian ngắm nghía lại chính mình. Một chuỗi quan sát toàn diện đầy đủ cảm xúc, suy nghĩ, hành động, thói quen, tính cách, cuộc đời.
Mục lục
- 1 Trong dòng cảm xúc tích cực vương chút tâm trạng chùng xuống
- 2 Suy nghĩ tích cực, hướng thiện nhưng có lúc phán xét
- 3 Hành động phù hợp còn đôi lúc phân vân
- 4 Thói quen tốt và chưa tốt đồng thời hình thành
- 5 Hăng hái làm việc nhưng cũng trễ nại chần chừ
- 6 Lát cắt cuộc đời vui vẻ, hài lòng pha chút xíu chưa vừa ý
Trong dòng cảm xúc tích cực vương chút tâm trạng chùng xuống
Mỗi ngày trôi qua với mình đều rất tuyệt. Mọi thứ đến và đi nhẹ nhàng. Vạn vật đẹp xinh và thương mến. Mình may mắn được gặp người này, người kia. Trò chuyện với người mới quen, mình có thêm một người bạn thú vị. Trò chuyện với người quen cũ mình thấy họ hôm nay khác ngày hôm qua, đẹp hơn ngày hôm qua. Mỗi việc mình làm đều xuất phát từ yêu thích. Mình làm điều này điều kia cho ai đó là vì mình muốn thế. Việc gì cũng để bản thân thấy vui và ý nghĩa đồng thời đem đến cho người khác một chút yêu thương, vui vẻ.
Thế nhưng có ngày mình cũng chùng xuống. Một chút lâng lâng khó tả. Muốn làm việc gì đó nhưng không làm được. Muốn viết những điều thật đẹp nhưng cảm xúc đi vắng, con chữ không chịu tuôn ra. Ngày hôm đó không làm được việc như kế hoạch, phải thay vào phương án hai.
Mình biết cảm xúc chùng xuống đó là nhất thời. Mình tự hỏi, nó đến từ đâu? Nó đến từ một vài việc bên ngoài. Lúc ấy, nội tâm mình có chút yếu mềm, lòng mình có chút lung lay. Đó không phải là con người thật của mình, chỉ là một cảm xúc rất thật đang hiện diện. Mình quan sát và biết rất rõ cảm xúc đang diễn ra. Chẳng có điều gì lạ cả, mọi cảm xúc đều có thể đến. Việc của mình là đón nhận nó.
Nếu ngày bận bịu thì sẽ làm một việc gì đó mình thích để thay đổi không gian, tâm trạng chứ không cố gắng đè nén hay chối bỏ cảm xúc đang có. Ngày rảnh rỗi, mình nằm yên, lặng ngắm cảm xúc đang hiện hữu trong mình. Trò chuyện với bản thân, với cảm xúc của mình như một người bạn. Khi được trò chuyện, cảm xúc sẽ tự tan ra. Chọn việc yêu thích để làm là giống như khi có người bạn thân kể cho mình nỗi buồn của bạn, mình rủ bạn ấy làm điều bạn muốn để khuây khỏa. Khi chọn trò chuyện với cảm xúc giống như ngồi lắng nghe nỗi buồn của người bạn thân.

Lắng nghe cảm xúc của mình
Cảm xúc trong mỗi người đều có một khát khao được đón nhận, vuốt ve và trò chuyện. Những cảm xúc tiêu cực sẽ rời đi nhanh chóng khi nó có đủ không gian để giãi bày và ghi nhận. Mình không đồng lõa để bị nhấn chìm trong dòng cảm xúc tiêu cực đó mà cần đứng ngoài quan sát nó đến và đi.
Suy nghĩ tích cực, hướng thiện nhưng có lúc phán xét
Mình luôn dặn bản thân là sản xuất ra những suy nghĩ tích cực, vui vẻ, hướng thiện, từ bi. Mỗi ngày mình đều chọn kim chỉ nam đó để nhìn nhận mọi việc, mọi người. Khi gặp việc gì không như ý mình luôn chọn góc nào đó tốt đẹp hơn để đón nhận việc ấy. Ai đó khiến mình không vui mình cũng tự nói với bản thân rằng nhìn vào những điều tích cực, điểm tốt của họ.
Vậy mà trong một ngày, có lúc mình cũng có suy nghĩ phán xét nghi ngờ ai đó, việc gì đó. Mình không giận bản thân về việc này. Chỉ biết rằng, như thế là không đúng với kim chỉ nam mà mình chọn, là không công bằng với người ta. Đón nhận suy nghĩ phán xét, nghi ngờ ấy khi nó thoáng qua hay dừng lại khá lâu.
Ngay khi suy nghĩ phán xét xuất hiện mình điều hướng luôn sang những điều tốt đẹp họ đã từng làm với mình, với người khác. Đôi khi là xâu chuỗi mọi việc lại để hiểu một điều gì đó rồi thôi. Hiểu điều đó để cân nhắc hành động của mình chứ không đem cái hiểu của mình áp lên người khác. Mọi thứ mình nhìn, mình biết, mình nghĩ chỉ đúng với bản thân của mình thôi mà.
Khi suy nghĩ nghi ngờ xuất hiện mình liền nghĩ đến một lý do nào đấy để bào chữa cho họ trong cái suy nghĩ nghi ngờ của mình. Làm điều này không phải vì người kia mà vì chính mình. Nghi ngờ thì mình sẽ đau khổ, tâm trạng của mình sẽ xấu đi. Như thế, mình là người thiệt thòi, không đối xử tốt với bản thân chứ người kia họ đâu có biết gì. Có thể họ giống hoặc không giống như nghi ngờ của mình nhưng đó là lựa chọn của họ. Đã là lựa chọn thì luôn đúng với người chọn nó ngay lúc đó. Cuộc sống suy cho cùng cũng chỉ là những sự lựa chọn tiếp nối.
Biết mình còn nghi ngờ, còn phán xét để rửa sạch tâm trí của mình. Trong mình có sẵn hạt giống nghi ngờ, phán xét rồi nên khi có bối cảnh bên ngoài phù hợp sẽ kích hoạt hạt giống nảy mầm. Tuyệt nhiên không phải là do người khác gieo trồng hạt giống đó trong lòng ta.
Hành động phù hợp còn đôi lúc phân vân
Mình hành động tương thích với suy nghĩ, cảm xúc và thành thật với bản thân. Có vài việc mình phân vân không biết nên làm thế nào. Bởi vì mình chưa có đủ trải nghiệm và kinh nghiệm cho việc đó. Trong mình còn chưa rõ là muốn gì, đúng sai thế nào nên mới phân vân thế. Cuối cùng, khi không tự quyết định rõ ràng được, mình làm theo cách cảm thấy hợp lý nhất, chịu thiệt thòi một chút.
Việc đã làm mình không suy xét lại cho dù nó thành công hay thất bại, nhận thiệt hay hơn về mình. Bởi vì khi làm là mình đã toàn tâm toàn ý làm điều đó tốt nhất. Khi cần rút ra bài học hay cần làm tốt hơn việc đã làm thì mình sẽ ngồi lại ngắm kỹ xem có điều gì làm chưa phù hợp, chưa hết sức. Tuyệt đối không dằn vặt, trách móc bản thân.
Cho dù khi nhìn lại việc đã làm mà thấy chưa phù hợp thì mình cũng tha thứ cho bản thân. Bởi mình biết ngay lúc mình làm việc đấy là phù hợp nhất trong bối cảnh đó rồi. Đem một việc tách rời khỏi bối cảnh cũ, lắp vào bối cảnh mới và dằn vặt bản thân là không công bằng với chính mình. Việc này cũng giống như chúng ta hay so sánh bản thân với người khác hay so sánh con với “con nhà người ta”. Bản thân chúng ta không có gì bất biến. Điều bất biến duy nhất là mọi vật, mọi việc đều thay đổi.
Thói quen tốt và chưa tốt đồng thời hình thành
Chỉ trong mấy ngày mình đã hình thành một thói quen rất tốt là dậy sớm chạy bộ hoặc thiền, sau đó đạp xe. Ngày mới bắt đầu bằng những việc này thật tuyệt. Mình “sạc pin” cho bản thân mình thật đầy. Cả ngày hôm đấy mình được nuôi dưỡng trong cảm xúc vui vẻ, đủ đầy. Cơ thể của mình hoàn toàn khỏe mạnh, năng lượng dồi dào để làm bất cứ công việc gì trong ngày. Mình dễ dàng “đổ não ra giấy” (viết tuôn chảy những ý nghĩ của mình). Nhiều cảm hứng viết và sáng tạo đến với mình trong ngày. Cuộc sống muôn màu sắc diễn ra.
Cũng chỉ trong vài ba ngày, mình cũng đánh mất thói quen tích cực ở trên và hình thành thói quen nằm lười trên giường hàng tiếng đồng hồ không chịu dậy. Lúc ấy biết là mình đang lười biếng. Mình tìm đủ lý do để biện minh cho sự lười biếng ấy: Hôm qua thức khuya, hôm nay ở cạnh người thương, hôm nay trời đẹp thưởng cho mình một bữa lười biếng, ngày hôm nay nhiều việc, nuông chiều bản thân một chút…
Thói quen chưa tốt hay thói quen tốt cũng như hai mặt của một bàn tay. Không ai cả đời giữ được toàn thói quen tốt. Như thế rất áp lực. Cũng có lúc chùng lại cho bản thân có vài nhịp với thói quen chưa tốt. Có điều là bản thân cần biết điều hòa các thói quen tốt và chưa tốt cho phù hợp để thấy hài hòa mà vẫn có những điều tốt đẹp đến với mình. Sau ít ngày thói quen chưa tốt ghé thăm, mình lại trở lại với thói quen tốt. Bởi mình biết chỉ có những thói quen tốt mới đem đến cho mình những điều tốt đẹp. Thói quen chưa tốt cứ đến và đi để mình biết rằng, còn nhiều thứ phải học, nhiều điều cần phải vượt qua. Nó cũng giúp mình yêu bản thân cả phần bóng tồi và ánh sáng. Biết ơn thói quen chưa tốt để có động lực duy trì thói quen tốt bền lâu hơn.
Hăng hái làm việc nhưng cũng trễ nại chần chừ
Nhờ có được nguồn năng lượng tích cực tạo ra từ cảm xúc, suy nghĩ, hành động, thói quen nên mình có tính hăng hái làm việc. Việc gì cũng làm chuyên tâm. Việc lớn, việc bé đều làm cẩn thận và chất lượng tốt nhất. Viết một câu văn cũng muốn viết sao cho hay nhất. Hay về ý, cảm xúc, thông tin. Nấu một món ăn cũng làm sao để toàn tâm toàn ý chăm chút món ăn. Có thể món ăn đó không vừa miệng người khác nhưng luôn là sự chăm chút đến từng li từng từng tí của mình. Người ta nói cách bạn làm một việc là cách bạn làm mọi việc.
Tính chần chừ có thể gọi là một trong những tính cách mình muốn cải thiện mà chưa làm được. Những việc chưa gấp rút mình hay chần chừ. Việc chần chừ là việc mà làm cũng được, không làm cũng được nhưng mình muốn làm. Việc đó cũng có thể là việc bị dồn lại do những ngày mình thiếu kiểm soát trong việc sắp xếp và thực hiện công việc trong ngày.
Biết mình vậy để gọi tên những tính cách cần làm tốt hơn và cũng loại dần những tính cách chưa tốt. Mình chấp nhận bản thân với tất cả những tính tốt và chưa tốt. Chưa tốt thì lại quay về tận gốc là cảm xúc, suy nghĩ, hành động, thói quen để xem mình chưa đúng ở phần nào để cải thiện. Mình cũng không áp lực bản thân phải rũ bỏ hết tính cách chưa tốt. Chỉ là gọt giũa dần để mọi thứ đẹp hơn.

Yêu thương muôn loài
Lát cắt cuộc đời vui vẻ, hài lòng pha chút xíu chưa vừa ý
Mình hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cuộc sống đủ đầy từ bên trong. Đủ đầy tình yêu thương với chính mình, với những người xung quanh, vạn vật. Khi gặp điều gì đó trong cuộc sống, mình tự hỏi bản thân để tìm giải pháp. Mình quay vào bên trong để tìm câu trả lời chứ không chạy đi tìm ai đó để tìm một lời giải đáp. Điều gì xảy ra mình cũng tự hỏi “mình có muốn làm điều đó không”. Khi bản thân đồng ý mình sẽ tiếp tục nghĩ cách để làm. Nếu bản thân không muốn, mình tìm cách để không làm điều đó.
Mình hiểu rằng, quan sát bản thân đủ sâu và đủ lâu sẽ hiểu được mình muốn gì và có thể làm được điều gì. Cuộc sống là một chuỗi lựa chọn. Khi trong lòng bình an sẽ dễ dàng đưa ra lựa chọn phù hợp nhất. Vì vậy mình luôn giữ cho cảm xúc của mình thật tốt, cân bằng.
Cuộc đời là dòng chảy. Mình có quyền quyết định dòng chảy đó của mình như thế nào. Để uốn dòng chảy cuộc đời cần bắt nguồn từ gốc. Chọn cho mình trường cảm xúc phù hợp để làm điểm đầu nguồn nắn chỉnh dòng chảy cuộc đời. Dòng chảy sẽ đi qua các ga suy nghĩ, hành động, thói quen, tính cách. Đừng để các ga này lệch dòng cảm xúc đã chọn. Chỉ cần thế là chúng ta đã có một dòng chảy cuộc đời như ý.
“Sow a thought, and you reap an act/ Gieo suy nghĩ gặt hành động,
Sow an act, and you reap a habit/ Gieo hành động gặt thói quen
Sow a habit, and you reap a character/ Gieo thói quen gặt tính cách
Sow a character, and you reap a destiny/ Gieo tính cách gặt số phận”
Samuel Smiles – Happy Homes and the Hearts that Make Them
Bạn có thể thích