Những ngày này, lòng cha mẹ, người hạnh phúc mãn nguyện, người buồn thắt ruột vì con. Mười hai năm đèn sách của con, 12 năm cha mẹ dày công đón đưa, chăm lo cho con để hôm nay con hái quả. Người nhận quả ngọt, xin chúc mừng cha mẹ và các con. Người chưa nhận được quả như mong muốn cũng xin chúc mừng cha mẹ và các con đã hoàn thành một chặng đường cơ bản của con.
Từ ngày mai, các con có thể vui vầy cùng bạn bè, tự thưởng cho mình một món quà xứng đáng với kết quả mình đạt được bất kể đó là kết quả mỹ mãn hay là không như ý.
Ngôi trường đại học vĩ đại nhất là Trường Đời
Dù kết quả của con như thế nào thì cha mẹ cũng đừng xem đó là thất bại. Trên đời này không có điều gì xảy ra mang tên thất bại. Thất bại là một tính từ mà chúng ta gắn cho một điều gì đó, người nào đó. Bản thân việc đó, người đó không hề có đặc tính thất bại.
Con chưa đủ điểm để vào trường đại học mơ ước. Không sao cả. Trường đại học nào cũng là trường mơ ước với một ai đó. Không có trường đại học mơ ước nhất thì có trường đại học mơ ước từ thứ hai trở đi. Con đường vào đời không nhất thiết phải đi qua cánh cổng đại học. Có rất nhiều cánh cổng mở ra cho một đời người. Việc của chúng ta là lựa chọn cánh cổng nào phù hợp nhất với điều kiện hiện tại. Mọi sự lựa chọn đều có lý do và đúng nhất tại thời điểm được chọn. Và điều quan trọng hơn là trường đại học vĩ đại nhất là Trường Đời.
Các con có thể chưa hiểu được vì sao Trường Đời lại là trường đại học vĩ đại nhất những cha mẹ thì hiểu rất rõ. Làm cha mẹ có con mười tám tuổi thì cha mẹ cũng đã là sinh viên lâu năm trong trường đại học Trường Đời. Cuộc đời dạy cha mẹ những điều gì hẳn là không ai không biết. Mỗi người được học một giáo trình riêng, bài học riêng, những người thầy riêng. Chỉ cần chúng ta tốt nghiệp được được những bài học mà cuộc đời dành cho mình thì chúng ta không “nợ môn” trường đại học này.
Cha mẹ khao khát cho con vào trường đại học để con mở mang tương lai là bởi Trường Đời dạy cha mẹ nhiều điều trong cuộc sống. Cùng làm công việc như nhau nhưng người được đào tạo từ trường đại học có những lợi thế hơn. Cùng xuất thân nghèo khó như nhau nhưng người qua trường đại học giờ có cuộc sống an nhàn hơn. Cha mẹ có một gia tài vật chất rất lớn nhưng vẫn bị người đời không xem là người có học vấn, tri thức. Tệ hơn, người đời còn dành cho những “mỹ từ” chẳng buồn nghe.

Trường Đời là trường đại học vĩ đại nhất
Cha mẹ cũng từng vật vã đi qua những ngày biết điểm thi của vài mươi năm về trước. Đóng cửa phòng. Ngắt mọi kết nối. Cuộc sống phía trước là một hố đen hun hút. Tự thấy giá trị của mình đảo chiều về không, thậm chí là âm. Những ngày dài trôi trong nước mắt và thất vọng. Lúc đó chợt hiểu rằng, thất vọng với bản thân đáng sợ hơn rất nhiều lần cha mẹ thất vọng về chính mình. Cha mẹ thất vọng về con cái, bất quá chỉ mắng cho một trận, đánh cho vài roi. Xong rồi thì mọi thứ đâu lại vào đấy. Bản thân lại vui chơi như thường. Thất vọng về bản thân không như thế! Mọi thứ giống như đã sụp đổ và không làm lại được.
Những người không kéo được mình ra khỏi cái hố đen thất vọng bản thân lại đi tìm cho mình một hố đen khác, chui vào đó và vĩnh viễn không nhìn thấy ánh mặt trời, không còn được nghe tiếng mẹ cha…Đừng để điều đáng tiếc này xảy ra với con mình, ngay lúc này!
Mọi thứ với con chỉ mới bắt đầu
Kỳ thi chấm dứt, tuổi học trò mộng mơ của con chấm dứt nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Con còn đó cả một tương lai mấy chục năm ở phía trước. Thời gian của con còn dài. Cơ hội của con còn nhiều hơn những bông pháo hoa nở trên trời đêm giao thừa ở tất cả mọi thành phố trên thế giới cộng lại. Việc của con là nhận ra cơ hội trong từng khoảnh khắc để tỏa sáng. Điều quan trọng là con chuẩn bị đủ để nắm bắt cơ hội và thành công với nó. Mười tám tuổi, trí tuệ và sức khỏe của con căng tràn để làm vô vàn điều có giá trị. Con có thể chinh phục bất cứ ước mơ nào của con với một điều duy nhất: đam mê và kiên trì.
Cha mẹ đồng hành cùng con trong những ngày không vui này. Đừng nhắc đến kết quả thi không tốt, đừng làu bàu điều gì về con. Con nhà người la con nhà người ta, con nhà mình là con nhà mình. Đừng mượn con nhà người ta về nuôi vài bữa, trong vài câu chuyện. Con là con, cha mẹ là cha mẹ. Không lấy gương cha mẹ buộc con soi vào đó. Người ta đi ăn mừng vì con họ sắp vào trường đại học danh tiếng. Mình cũng ăn mừng con sắp bước vào trường đại học vĩ đại là Trường Đời sớm hơn. Con người ta học trường đại học nào rồi cũng chỉ để trưởng thành hơn bản thân mỗi ngày. Trường Đời là trường dạy con những bài học xuất sắc, phù hợp đến cấp độ cá nhân và chỉ dành riêng cho con.
Tự hoàn thiện mình để học tốt ở Trường Đời
Để học tốt Trường Đời, con cần chuẩn bị hành trang thật tốt. Con phải tự đào tạo bản thân, tự học rất nhiều thứ, nhiều hơn ở trường đại học rất nhiều. Ở trường đại học con phải đóng học phí để những người thầy dạy con. Ở Trường Đời, con không phải đóng học phí cho bất kỳ người thầy nào nhưng con phải trả giá rất đắt nếu con không chịu học.
Để không phải trả giá đắt ở Trường Đời thì cần phải tự học miệt mài và tối đa công suất. Trên hành trình tự đào tạo, con sẽ gặp được những người thầy vĩ đại không thu học phí của con mà có khi ở trường đại học không có được hoặc con không thể đủ tiền trả cho người thầy đó để nghe chia sẻ một giờ đồng hồ. Khi bản thân sẵn sàng thì người thầy phù hợp sẽ xuất hiện.
Cha mẹ hướng dẫn con cách ngẩng cao đầu mà bước đi trong hành trình sắp tới. Điều làm nên giá trị của một con người là biết mình có giá trị và xây dựng được giá trị cho bản thân. Khi bản thân có giá trị, định vị được giá trị của bản thân thì không có tấm bằng đại học nào có đủ sức ngăn cản con làm điều con muốn và sống cuộc đời mơ ước.
Một ngày nào đó, con tha thiết vào một trường đại học vì con thấy điều đó cần cho hành trình của mình thì con hãy làm điều đó, bất kể độ tuổi nào. Chỉ cần con có niềm tin và con muốn, con sẽ làm được điều đó. Trường Đời sẽ dạy con tất cả kể cả việc chỉ cho con khi nào cần vào trường đại học.
Bạn có thể thích