Ăn với chính mình, hạnh phúc từ bên trong

Mọi người hay nói ăn gì không quan trọng, quan trong là ăn với ai. Đúng là như thế! Chúng ta thường ăn cơm với người thân trong gia đình, bạn bè, người yêu, đồng nghiệp, đối tác, người lạ. Mỗi đối tượng ăn có những lựa chọn khác nhau, cảm xúc khác nhau. Có một điều thật lạ là chúng ta không hoặc là ít khi ăn với chính mình. Hôm nay Phunulangyen mời bạn ăn với chính mình nhé!

Tại sao lại ăn với chính mình?

Trong tất cả những người trong các mối quan hệ mà chúng ta thường ăn cùng, không có ai thân thiết với ta bằng chính mình cả. Cha, mẹ, chồng, vợ, người yêu … tưởng là người thương ta nhất nhưng vẫn chưa sánh được với tình yêu thương mà chúng ta dành cho chính mình.

Hẳn chúng ta rất ngỡ ngàng khi biết điều này? Những người được cho là thương ta nhất, gần ta nhất thì khi ta ốm đau những căn bệnh truyền nhiễm hay khi ta trong giây phút tranh giành sự sống và cái chết thì cũng đâu ở cạnh ta được.

Dịch bệnh Covid-19 là một minh chứng rất rõ rằng những người tưởng như thương ta vô bờ bến, sẵn sàng hy sinh tính mạng của họ để bảo vệ ta cũng đành gạt nước mắt tiễn ta đi về nơi chỉ có ta chống chọi để giành lại sự sống cho mình. Lúc đó, có phải chính chúng ta mới là người đi đến tận cùng với bản thân mình không? Chúng ta yêu bản thân mình vô điều kiện, không vụ lợi, yêu đến chết. Đó là sự thật chứ không phải là một lời thề, trong câu chuyện hay bộ phim lãng mạn nào cả.

Khi ta đau thể xác và tinh thần, người khác chỉ có thể cho ta một cái nắm tay, một cái ôm, vài lời động viên, những món ăn… nhưng không ai chia sẻ được với chúng ta cơn đau xé thân, xé lòng. Chính bản thân ta gánh chịu những nỗi đau ấy, giúp ta vượt qua những cơn đau ấy. Vậy có xứng đáng được xem là người thương yêu ta nhất trên đời hay không?

Ăn với chính mình thế nào?

Khi ta quyết định ăn với ai đó, ta nghĩ đến việc người đó thích ăn món gì, thích gu quán, không gian như thế nào, thích nói câu chuyện gì … Ta sẽ làm tất cả mọi thứ có thể để bữa ăn được diễn ra vui vẻ nhất, ngon miệng nhất.

Khi chọn ăn với bản thân ta cũng bắt đầu những thứ như thế. Điều này thật dễ bởi vì ta biết rõ bản thân mình thích gì. Thậm chí ngay lúc này, tâm trạng này, ta thích gì cũng rõ ràng hơn. Có thể thường ngày thích thế này nhưng ngay lúc này lại thích một thứ hoàn toàn khác. Một trải nghiệm khám phá và thử thách.

Bắt đầu là những thứ như thế. Sau đó, sẽ ngồi vào ăn như cách mà chúng ta mong muốn bản thân thể hiện. Nếu thích lịch lãm sẽ ngồi ăn theo kiểu lịch lãm. Nếu thích là một người bình thường, dân dã thì ăn theo cách đó… Trong khi ăn với người khác thì chúng ta nói chuyện. Vậy ăn với bản thân thì có nói chuyện không ? Chắc chắn là có. Nếu không nói chuyện thì việc ăn với bản thân không còn ý nghĩa gì nữa. Ăn với chính mình theo cách của riêng mình

Ăn với chính mình theo cách của riêng mình

Ăn với chính mình có gì vui ?

Cuộc nói chuyện với bản thân sẽ là tinh hoa của bữa ăn. Hẳn là chúng ta không bắt đầu nói chuyện với bản thân về các chủ đề: ốm, mập, trắng, đen…công việc căng thẳng, ăn uống kém, yêu người nọ, ghét người kia… Ta cũng không dành thời gian này để nghĩ đến một ai đó khác, việc gì khác. Nếu đi ăn với ai đó mà lại nói chuyện chẳng liên quan tới họ, lại còn nghĩ đến người khác trong lúc ăn thì chẳng phải là thất lễ với người ăn cùng sao?

Khi ăn với chính mình, ta nói chuyện với chính mình trong im lặng. Yên lặng để ăn những món ăn do chính tay mình nấu, chính tay mình cẩn thận lựa chọn những thứ tươi ngon nhất, chính tay mình cẩn thận nấu theo khẩu vị của chính mình. Cho bản thân mình những giây phút lặng yên để quan sát từng hành vi ăn uống của mình. Thư thả và hạnh phúc để thưởng thức vị ngọt của thức ăn từ khi bỏ vào miệng. Cắn miếng đồ ăn cảm nhận được độ mềm, dẻo, giòn… mà ta cố tình nấu cho ra.

Nhai miếng ăn trong miệng từ tốn để cảm nhận được vị ngọt, ngon, chua, cay, hòa quện mà thức ăn tạo ra trong miệng. Nhai thức ăn thật nhuyễn để tuyến nước bọt chuyển hóa vị thức ăn và sơ chế thức ăn thành chất dinh dưỡng đi nuôi cơ thể. Nhai thật kỹ để cảm nhận sự khác biệt của vị đồ ăn khi nhai dối và nhai kỹ khác nhau thế nào. Chúng ta hoàn toàn sống trong giây phút hiện tại. Đây là điểm đặc biệt mà khi ta đi ăn với người khác không có được.

Yên lặng, lắng nghe và thưởng thức hết những vị ngon của thức ăn mà ngày thường chúng ta ăn trong vội vã, ăn lấy bữa, ăn cho căng bụng nên không thể cảm nhận được. Nhai kỹ là cách chúng ta yêu thương dạ dày thật nhiều. Ăn trong yên lặng và tập trung vào thưởng thức đồ ăn là cách cho bản thân được hưởng bao điều lợi lạc cho sức khoẻ. Đó là cách yêu thương chính mình trọn vẹn.

Yên lặng ăn để biết được bản thân mình có những giây phút bình yên như thế. Bình yên trong lòng là thứ bình yên khó kiếm nhất. Khi có được bình yên trong lòng thì mọi thứ giông bão ngoài kia không làm ta gục ngã dễ dàng được.

Ăn với chính mình cũng giúp ta thưởng thức được món ăn mà chỉ có mình ta thích, không có ai thích cùng. Hay là cách ta toàn tâm thưởng thức một món ăn yêu thích mà người đi ăn cùng ta vì chiều lòng mà ăn cho có. Khi ta ăn với chính mình, tận hưởng niềm vui của chính mình, tận hưởng vị ngon của thức ăn mà không bị ai làm cho ta khó chịu, miễn cưỡng.

Ăn được như thế, chúng ta sẽ hạnh phúc khi chỉ có một mình. Hạnh phúc do chúng ta tạo ra chứ không phụ thuộc vào một ai đó mới có. Nếu có ai đó cùng ta chung vui và tạo ra niềm hạnh phúc thì đó là một đặc ân trong cuộc đời. Chúng ta không phải lúc nào cũng may mắn như thế. Vì vậy, ăn với chính mình là cách xây dựng niềm hạnh phúc tự thân.

Ăn với chính mình chúng ta sẽ ăn vừa đủ. Sau khi ăn chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Ăn, không chỉ là việc làm đầy bao tử. Ăn là để nuôi dưỡng cơ thể khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc.

Ăn với chính mình là thế. Nó rất dễ và cũng không dễ lắm. Khi ăn được với chính mình thường xuyên, là chúng ta đã qua được một bài kiểm tra lớn trong cuộc đời. Đó là bài kiểm tra về khả năng tự tạo hạnh phúc, khả năng yêu thương bản thân, khả năng độc lập trong cuộc sống. Hạnh phúc ở ngay chính trong ta. 

Bạn có thể thích

Leave a Reply